Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

[ĐV] Nan đắc ám luyến - Thâm Sơn Tầm Yên

NAN ĐẮC ÁM LUYẾN

难得暗恋

THÂM SƠN TẦM YÊN- 深山寻烟

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đoản văn, vườn trường, lãng mạn, HE.

Nhân vật: Tô Dĩ Liêm x Mạc Minh
clip_image002

EDITOR : MAI_KARI

====================
Trong ngày đại hội Tân sinh viên, lần thứ hai Mạc Minh gặp lại Tô Dĩ Liêm, khi đó đối phương ăn mặc chính trang, đứng trên bục trước toàn thể các đàn em, diễn thuyết.

Do đến muộn, ngồi phía sau cùng của thính phòng, mà hồi sáng sớm khi ra cửa lại quên mắt kính nên cậu không nhìn thấy rõ bộ dáng của người đang diễn thuyết, đợi khi đối phương bắt đầu tự giới thiệu, thì cậu mới chợt nhớ chuyện về người này, sau đó nhịn không được trong lòng mắng, chết tiệt, chết tiệt thật mà.

Hội trưởng hội học sinh quả nhiên là tên hay ưa ra vẻ đạo mạo mà.

Chuyện phải kề về ngày cuối tuần cách đây hai tuần.

Mạc Minh là một sinh viên ngoài tỉnh. Cậu sống ở S thị, sinh trưởng ở S thị, 18 năm qua chưa từng ra khỏi vùng đất đó, cho đến khi thi vào trường cao đẳng, năm ấy cậu đã phát huy được sức mạnh phi thường, có thể đậu vào trường G mà rất nhiều người tha thiết ước mơ.

Để thích ứng với thành thị mới, nghỉ hè mới qua được phân nửa Mạc Minh đã xách hành lý rời nhà, một mình xuôi nam tới G thị. Mà khi đó trường G vẫn chưa mở cửa, giáo viên cũng không có ở trường, mà cậu lại là sinh viên năm nhất mới, còn chưa có sắp xếp ký túc xá, cuộc sống không quen, dựa vào bản đồ tìm được một gian phòng gần trường, chờ khai giảng.

Buổi tối hai tuần trước, chị gái đã lâu rồi không gặp chợt nhắn cho cậu 1 tin nhắn ngắn, nói là mới về nước, gọi cậu lên mạng.

Chị gái của Mạc Minh lớn hơn cậu 6 tuổi, từ 2 năm trước chị cùng chồng bị công ty điều ra nước ngoài làm việc, sau đó số lần gặp mặt chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Phòng trọ không có mạng, Mạc Minh không dùng được máy vi tính xách tay để lên mạng, chỉ có thể đi ra tiệm.

Đó là lần đầu tiên Mạc Minh gặp Tô Dĩ Liêm.

Đối phương cho cậu ấn tượng của 1 tên côn đồ.

Ấn tượng đầu tiên này vẫn được bảo lưu đến tận lâu sau này. Mạc Minh còn nhớ kỹ lúc đó Tô Dĩ Liên nhuộm tóc vàng khè, trên người mặc áo lót đen, quần ngắn màu lam đậm giống như mấy cái quần trào lưu hiện tại, trên sàn nhà là đống dây mạng chen lẫn với chân của nhiều người, còn anh thì ngồi xếp bằng ở trên ghế.

Rất tuấn tú, cũng rất vô lại.

Cho nên Mạc Minh trời sinh ngoan hiền cảm thấy khinh bỉ đồng thời cũng có chút động tâm, liền đăng ký lấy máy với ông chủ rồi ngồi xuống bàn ngay bên cạnh, làm bộ lơ đãng liếc mắt nhìn người nọ. Nhưng thấy đối phương đang tập trung tinh thần nhìn màn hình chơi game, tay trái thao tác nhân vật di động, rồi có kỹ năng thả ra, tay phải đột nhiên nắm con chuột chuyển động góc độ, lon bia đã sớm trống không kia không lưu tình chút nào ném qua bên bàn của Mạc Minh.

Đối phương phỏng chừng không nhìn thấy việc này, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm màn hình.

Mạc Minh cảm thấy hảo cảm dành cho anh mới vừa lóe lên đã ngay lập tức biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, mặt đen lại ném lon bia vào thùng rác, mở QQ bắt đầu chat video với chị gái.

Trò chuyện suốt buổi tối, đến khi hai người họ phát hiện thời gian đã khuya, định tắt mạng, một giọng nữ đột nhiên từ phía sau lưng vang lên:

"Tô Dĩ Liêm!"

Trong ánh sáng mờ ảo, người ngồi bên cạnh đột nhiên giật giật, hai tay buông ra con chuột và bàn phím, tháo tai nghe xuống, quay đầu nhìn nữ sinh kia nói: "Sao em lại tới đây? Chuyện gì?"

"Không phải là em nói em làm cơm cho anh hay sao, đoán rằng anh đang ở đây, nên đưa tới cho anh." Thanh âm nữ sinh kia rất ngọt, dễ nghe. Vừa dứt lời, Mạc Minh liền nhìn thấy có 1 cái hộp cơm đặt lên bàn của tên lưu manh tên Tô Dĩ Liêm kia.

Hai người họ liền nói gì đó, trong tiệm quá ồn, nên Mạc Minh không nghe rõ lắm. Cậu đột nhiên có chút phiền táo, liền tắt máy tính, tính tiền, xoay người đi.

Sau này dù sao cũng không gặp lại.

Huống hồ đó chỉ là một tên côn đồ thôi mà.

Mình còn sợ không tìm được người khác tốt hơn hay sao?

Kết quả là vào ngày đại hội tân sinh viên, tên côn đồ đó nhanh chóng biến thành Hội trưởng hội học sinh năm hai.

Mạc Minh từ nhỏ đến lớn đều là một học sinh ngoan hiền trung quy trung củ, lúc này trong lòng ngực lại đập cực nhanh, vừa nghĩ người này cũng giỏi giả bộ quá đi, trước đó một bộ dạng sau đó một bộ dạng, nhưng cảm giác thích lại không ngừng bành trướng ở trong lòng.

Lúc này nội dung diễn thuyết cậu không có chút tâm tư nào để nghe, mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cái bóng đen mờ phía trước.

Nửa giờ thoáng qua đi, còn lại chính là tân sinh viên nhận chương trình học và thời gian nhận ký túc xá.

Mạc Minh nhận lấy bì thư mà giáo viên đưa cho, bên trong có thư chào mừng, còn có lịch học trong năm nay, còn có 1 tờ ghi nơi ở là ký túc xá B, và một cái bản đồ trường đơn giản --- cái trường lớn như vậy, là một tân sinh viên làm sao cậu biết ký túc xá B nằm ở đâu chứ?

Vì vậy ...

Vì vậy Mạc Minh liền đỏ mặt, mượn cơ hội đi hỏi Tô Dĩ Liêm.

Hội trưởng đại nhân đã thay đổi cái bộ dạng lưu manh khi ở trong tiệm net rồi, dùng khẩu khí hết sức nghiêm túc nói với cậu: "Cậu từ hội trường đi thẳng, tới ngã thứ hai thì quẹo trái, có cái bảng hướng dẫn mũi tên trên đó có viết học viện, ký túc xá A và ký túc xá B. Cậu đi theo bảng hướng dẫn đó cứ đi thẳng là được. Đến ký túc xá sẽ có nhân viên quản lý ở đó, cậu nhớ hỏi kỹ số phòng và lấy chìa khóe nhé." Đang nói, anh bỗng nhiên nhìn thấy khuôn mặt Mạc Minh đã ửng đỏ tới mức muốn trào máu ra ngoài, do dự một chút, còn tốt bụng bổ sung. "Không cần khẩn trương, ở trong trường G không cần quái thú mặt đỏ đâu."

"..."

Cứ như vậy Mạc Minh chính thức gia nhập trường G.

Chờ đến khi quen thuộc được trong trường G cùng các vùng xung quanh, cậu liền dưỡng thành thói quen mỗi sáng ra ngoài trường đến một cửa tiệm bán điểm tâm mua bữa sáng.

Bà chủ tiệm kia cũng là người S thị, kể cả bánh bao cũng mang hương vị gia đình, giá cả so với cháo nóng và bánh quẩy trong căn tin cũng rẻ hơn, với lại từ ký túc xá B đến cửa tiệm này cũng khá gần, dù sáng sớm có tiết, chạy đi mua vài cái bánh bao cũng không sợ đến trễ.

Tuy rằng ngày hôm nay cả ngày cũng không có tiết, thế nhưng thới quen rời giường vào giờ nhất định không thể bỏ, nên sáng sớm Mạc Minh đã đứng trước tiệm bán điểm tâm đứng chờ --- tiệm bán bánh ngọt và tiệm ăn uống ở trước trường buôn bán cũng khá, dù sao không phải ai cũng có thể chịu được mỗi ngày đều ăn trong căn tin. Đặc biệt ngày hôm nay khoa Mỹ thuật tạo hình cùng khoa Hóa đều có tiết vào sáng sớm, nên người xếp hàng so với hôm qua cũng khá đông, hai người bạn cùng phòng với do tối hôm qua chơi game tới khuya, nên hiện tại vẫn còn nằm trên giường, nhờ cậu đi mua đồ ăn sáng giùm.

"Woa, ngày hôm nay cũng sớm qua nha, Tiểu Mạc hôm nay cũng có lớp à?" Bà chủ thuần thục chọn mấy cái bánh bao chay bỏ vào túi, vừa nói.

"Dạ, không có lớp." Mạc Minh tiếp nhận túi, cười nói. "Chỉ là đi mua đồ ăn sáng cho bạn cùng phòng mà thôi, bọn họ còn chưa dậy."

Dứt lời, cậu quay đầu lại nhìn thoáng qua. Phía sau đã không còn ai nữa, lại nhìn thời gian, hiện tại hai vị kia chắc là đã mới vừa dậy rửa mặt, liền cùng người đồng hương hàn huyên. Cho đến khi ở phía sau có 1 người đứng, chờ cậu một hồi, bỗng trầm giọng nói: "Cậu bạn à ..."

Mạc Minh quay đầu.

"Có thể cho tôi qua được không, bạn đang cản trở giờ NPC của tôi đấy."

"..."

"..."

Mạc Minh tránh qua 1 bên.

Người bên cạnh mặc áo lót trắng, cánh tay rắn chắc lồ ra bên ngoài, chiếc dép lào màu xanh khi đi phát ra tiếng. Tô Dĩ Liêm hiển nhiên là còn chưa tỉnh, vẻ mặt tinh thần không phấn chấn cùng bà chủ chọn món, sau đó bỏ mấy xu tiền lẻ xuống bàn, ngặm lấy bánh bao chay mới vừa ra lò, chạy đi.

Mạc Minh nhìn hướng mà anh vừa rời đi, không khỏi có chút xuất thần.

Từ đó về sau, Mạc Minh cứ mỗi lần đi mua bánh bao đều gặp Tô Dĩ Liêm, nhìn nhìn đối phương từ dép lào chuyển sang dép vải bố rồi sang tới giày, cứ thể mà qua hết nửa năm, đảo mắt đã tới nghỉ đông, cậu đã không thể tiếp tục thấy anh nữa.

Nhưng cũng không thể nói mỗi ngày gặp đều là hoàn toàn vô dụng, chí ít cậu cũng biết hội trưởng hội học sinh thường hay ăn nhân bánh nào, thời gian đi học, thói quen mặc quần áo, cùng cách phối màu sắc.

G thị vào đông nhiệt độ cực kỳ thấp lợi hại, mặc dù là ở phía nam, thế nhưng nếu không có hệ thống sưởi hơi, thì bên trong cũng lạnh y như bên ngoài. Mạc Minh chọn cái bao tay thì vừa lúc nhìn thấy bên cạnh đôi màu xám còn có một đôi màu lam đậm cùng kiểu, do dự một chút, rốt cục mua luôn.

Trong trường G có nhiều sinh viên của nhiều khoa đã thi xong nên về nghỉ, số còn lại là thuộc sinh viên khoa Số học và Vật lý. Hai người bạn cùng phòng thì đã về nhà, còn bạn chung khoa Chung Dụ Hàm với Mạc Minh thì lại quanh năm không ở trong ký túc xá, nói là ở bên ngoài có thuê nhà ở chung với người yêu, cả phòng chỉ còn lại một mình Mạc Minh nằm trên giường.

Kỳ thực như vậy cũng tốt, chí ít tiền mừng cũng không sợ bị cả đám nhào vào hỏi han.

Sáng ngày hôm sau, Mạc Minh dùng khăn quàng cổ che mặt, lén lút chạy tới tiệm bán điểm tâm.

Bà chủ vừa mới mở tiệm, thấy một tên nhóc co đầu rụt cổ vội vội vàng vàng chạy tới, đang muốn lấy chổi đánh, liền phát hiện đó chính là thằng nhóc cũng đến từ S thị, chỉ thấy nét mặt của đối phương khẩn trương, từ áo gió móc ra một cái túi màu xanh, nói: "Dì ơi, nếu dì thấy cái anh nhuộm tóc vàng vàng hay tới đây mua bánh bao, dì đưa cái này cho anh ấy nha, nhưng đừng nói là con đưa nha."

Như dự đoán, nửa tiếng đồng hồ sau, Tô Dĩ Liêm quả nhiên tới mua bánh bao. Trong bộ dạng còn chưa tỉnh ngủ, khuôn mặt chôn trong áo gió, nhìn không rõ lắm nét mặt.

Mạc Minh đang rình coi lén ở ngay cửa tiệm sát bên, nhìn thử xem hội trưởng đại nhân sẽ có phản ứng gì.

Tô Dĩ Liêm vẫn giống mọi người chọn bánh bao chay, đưa tiền lẻ, vừa muốn xoay người, liền bị bà chủ gọi lại. Chỉ thấy bà đưa cho anh 1 cái túi màu lam, người nọ có chút kinh ngạc, tháo cái túi ra, liền thấy một đôi bao tay màu lam đậm.

Trái tim của Mạc Minh đột nhiên tăng nhanh. Lòng bàn tay của cậu đều là mồ hôi, bám chặt lấy góc tường nhìn thẳng vào cái bóng thon dài đằng kia.

Liền nhìn thấy đối phương mới ngẩng đầu lên hỏi bà chủ mấy câu, đại khái là không nhận được đáp án, anh quan sát đôi bao tay một chút, rồi đeo vào luôn.

Sau đó, Tô Dĩ Liêm bỗng nhiên xoay người

Mạc Minh hoàn toàn không ngờ tới anh sẽ làm như vậy, liền ngây ngô sửng sốt một chút, rúc nhanh vào trong ngõ hẻ, giống như con sóc bị hoảng sợ đang lẩn trốn.

Đến tận buổi tối, Mạc Minh cảm nhận mặt mình vẫn còn nóng rực, cảm giác mình mất mặt chết được, nhất định là bị Tô Dĩ Liêm nhìn thấy rồi. Thế nhưng nghĩ lại, lại thấy không hẳn là vậy, ngày hôm nay cậu cố ý mang cái khăn quàng cổ dày cui, hầu như che khuất cả mắt mũi cậu, nói không chừng đối phương căn bản không thể thấy rõ được mặt của cậu.

Vì vậy trằn trọc một buổi tối không ngủ, ngày hôm sau Mạc Minh mang cái vành mắt đen thùi đi mua bánh bao.

Tô Dĩ Liêm không thấy mặt, chắc là còn chưa tới, cậu liền thả lỏng tâm tình mua bánh bao vừa ăn vừa đi trở về ký túc xá.

Thẳng đến khi đi ngang qua cái hẻm nhỏ mà hôm qua cậu núp, liền bị một người ôm chặt lấy thắt lưng.

Người phía sau đại khái là đợi khá lâu, quần áo đều lạnh như băng, nhưng chẳng hiểu sao bàn tay ôm cậu lại rất ấm áp, thậm chí cậu còn cảm giác được, nhiệt độ đối phương từ bàn tay xuyên thấu qua đôi bao tay mà truyền tới. Mạc Minh liếc mắt liền nhận ra, đôi bao tay ôm trọn lấy 5 ngón tay thon dài kia chính là đôi bao tay màu lam đậm, giống y như đôi màu xám mình đang mang.

Người phía sau tựa hồ rất thanh tỉnh, anh cầm lấy 1 cái bánh bao mà Mạc Minh đang ăn, liền có thể thấy được nhân bên trong, không ngần ngại chút nào cắn 1 miếng. Cảm giác được người trong ngực cứng ngắc, anh bỗng nhiên cười ra tiếng, kề sát vào bên tai Mạc Minh, thổi một hơi.

"Rốt cục cũng tóm được em rồi."

Nhiệm vụ bắt tên đàn em ngu ngốc đã thành công.

Còn về chuyện sau này.

Một ngày nào đó trong một tháng nào đó của một năm nào đó, học trưởng niên đệ cùng nhau nấp trước máy vi tính, đối thoại như sau ------

"Này, bạn nữ lần trước là ai?"

"Ai?"

"Ít giả ngu, hai tuần trước khi ngày khai giảng có một cô gái tới đưa cơm cho anh đó."

"Em nói nó, nó là em họ anh."

"..."

"À, được rồi, có chuyện chưa nói với em."

"Chuyện gì?"

"Kỳ thực từ lúc em cùng chị em nói chuyện phiếm, anh đã chú ý thấy em hay liếc trộm anh rồi."

"Hả?"

"Sau đó trong lúc điều chỉnh danh sách tân sinh viên, anh tình cờ nhìn thấy ảnh chụp của em."

"Hả?"

"Cho nên anh cố ý không đưa cho em tờ bản đồ 2 trang. Dù lúc đó em không hỏi, thì anh cũng sẽ đến nói cho em biết đi như thế nào."

"Hả!"

"Mỗi sáng sớm chạy tới tiệm mua bánh bao, là vì muốn chờ em bao giờ thì nghĩ thông suốt. Nói mấy câu quái dị, cũng là vì muốn em chú ý mà thôi."

"..."

"Nói là Mạc Minh, muốn đánh 1 trận không?"

"Cút!"

Vì vậy 3 couple toàn bộ đã xong, chúc mừng hai người tu thành chính quả.

HOÀN

Couple đầu tiên trong loạt truyện: Thẩm Tường x Lý Liêm (Là công thì không thể thắng)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét