NGÃ TƯỞNG CẤP NHĨ NHẤT CÁ GIA
我想给你一个家
TUỆ MẠT QUÝ - 穗末季
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị, đoản văn, lãng mạn, HE.
Nhân vật: Đinh Hạo x Tề Tử Thuyết
EDITOR : MAI_KARI
Mai_kari: Bộ này thời điểm khi Mai tìm thì chẳng thấy có nhà nào edit cả, khi edit xong rồi, ngồi tìm hình ảnh, đi loanh quanh thì mới phát hiện có tới 2 nhà đã edit. Thôi đã lỡ mất công edit, thì cũng chỉ đành post lên luôn thôi, chứ bỏ qua thì uổng. Nếu có sự trùng hợp nào cũng là tình cờ mà thôi. Vì sự trùng hợp (không ngờ tới) này nên ngày mai sẽ dành tặng một món quà khác đi kèm cho mọi người. Đọc vui vẻ nhé!
====================
Đang trong lúc nghỉ trưa, cửa phòng làm việc của Tề Tử Thuyết bị gõ liên tục.
Ngoài cửa vang lên tiếng khóc lóc của một cô gái: "Quản lí, giúp em đi mà, hộ khách kia không chịu ký hợp đồng, chỉ nói nhất định phải gặp anh đó."
Tề Tử Thuyết phiền táo đứng dậy, mở cửa ra: "Tiểu Mỹ, đi nói cho hắn biết, không ký thì không ký, hắn có thể tùy ý lựa chọn một công ty khác để lắp đặt thiết bị cho nhà hắn."
Tiểu Mỹ lại không chịu di động, viền mắt hồng hồng nói: "Quản lí, nếu như hợp đồng này không ký được, em sẽ bị sa thải đó, anh giúp em chút đi mà."
Tề Tử Thuyết mặt nhăn mày nhíu, cuối cùng vẫn là quyết định đi gặp cái tên đanh đá kia.
Trong đại sảnh, Đinh Hạo ngồi ở ghế sofa thong thả uống trà. Tề Tử Thuyết đi tới ngồi xuống đối diện hắn, Tiểu Mỹ câu nệ ngồi xuống bên cạnh anh.
Đinh Hạo nhìn sắc mặt Tề Tử Thuyết không hề thay đổi, sờ sờ mũi, nói: "Tôi cũng không phải nói cô ấy không tốt, nhưng nghĩ chuyện lắp đặt thiết bị phòng ở là một chuyện quan trọng, đương nhiên vẫn cùng người chuyên nghiệp nói chuyện vẫn hay hơn."
Tề Tử Thuyết gật đầu, "Vậy Đinh tiên sinh muốn làm gì?"
Ngữ khí của anh rất lạnh đạm, một chút giả vờ nhiệt tình với hộ khách cũng không có. Đinh Hạo cười khổ một cái, không biết phải nói thế nào.
"Tôi muốn mua 1 căn nhà rộng 100 m2, cho 2 người ở."
Tề Tử Thuyết không nói gì, chuyện này không mắc mớ gì tới anh.
"Về tường nhà, tôi muốn sơn màu lam, vì em ấy nói rất thích màu của bầu trời. Về trần phòng ngủ, tôi muốn sơn thành bầu trời sao, nếu vậy mỗi đêm em ấy đều có thể nhìn thấy sao mà đi vào giấc ngủ."
"Sàn nhà cần địa nhiệt, bởi vì em ấy tắm rửa xong hay có tật đi chân đất bước lên sàn."
"Từng phòng đều phải trang bị đèn cảm ứng, khi em ấy buồn có thói quen không bật đèn, tôi mong muốn khi tôi không có mặt, đều luôn có ánh sáng ở bên em ấy."
"Rèm cửa sổ dùng rèm trơn, em ấy rất ghét hoa văn phiền phức."
"Giường nên mềm 1 chút, em ấy không thích giường quá cứng, ngày thứ hai thức dậy sẽ luôn luôn đau thắt lưng."
"Trong phòng tắm cần phải trang bị bồn tắm rất lớn, có khả năng tự động đun nước, em ấy thích tắm, tắm sẽ ngủ quên, dễ bị cảm lạnh lắm."
Tiểu Mỹ đứng bên cạnh nghiêm túc nhớ kỹ, nét mặt Tề Tử Thuyết lại hoảng hốt, không biết đang suy nghĩ gì.
"Đinh tiên sinh, người đó được anh yêu đến vậy, thực sự rất hạnh phúc." Tiểu Mỹ tự đáy lòng ước ao, hiện tại người như Đinh tiên sinh chuyện gì cũng đều nghĩ cho đối phương, quả thực rất ít.
Đinh Hạo lắc đầu, ánh mắt vẫn còn để trên người Tề Tử Thuyết. "Tôi sợ không thể cho em ấy hưởng thụ được khoảng thời gian tốt trong tương lai nữa rồi, tôi đã từng vứt bỏ em ấy để một mình ra ngoài phấn đấu. Hiện tại, tôi thành công, tôi chỉ sợ em ấy sẽ không chịu trở về bên tôi."
Tiểu Mỹ suy nghĩ một chút, cười nói; "Đinh tiên sinh, anh thương người ấy đến vậy, người ấy sẽ hiểu cho anh mà."
Tề Tử Thuyết lạnh lùng chen vào một câu: "Cũng không phải chỉ là thương tổn, cũng có tình yêu nữa, nhưng tha thứ thì phải xem lại."
Tiểu Mỹ kinh ngạc nhìn quản lí, nhưng anh lại dường như đang cực lực nhẫn nại điều gì đó, bàn tay đặt trên sofa đã nắm chặt thành quyền.
Đinh Hạo lấy ra hợp đồng lắp đặt thiết bị đã ký xong cùng một xâu chìa khóa đặt trên bàn trà.
Sau đó, trong sự kinh ngạc của Tiểu Mỹ, chậm rãi quỳ gối xuống trước mặt Tề Tử Thuyết.
"Tử Thuyết, anh đã nói, anh nhất định cho em một căn nhà, em có thể cho anh cơ hội này không?" Đinh Hạo kéo lấy bàn tay đặt trên sofa của anh qua, nhẹ nhàng hôn lên 1 cái.
Tề Tử Thuyết lạnh lùng rút tay ra, chỉ nói một chữ, "Cút," nhưng vành mắt của anh đã đỏ.
Đinh Hạo không chú ý, tiếp tục tự quyết định, "Lúc anh vừa tới B thị, công việc ban ngày làm mệt chết đi được, nhưng buổi tối lại không cách nào ngủ được. Thường thường trong những đêm khuya ngồi hút thuốc, anh hay nghĩ giờ này em đang làm gì. Khi anh được nghỉ, liền ngồi xe lửa 1 ngày 1 đêm trở về, chờ trước cửa nhà em mấy tiếng đồng hồ, sau đó lại ngồi xe quay về làm việc. Có lẽ ông trời đang nghiêm phạt anh, ba năm nay, lần nào trở về để gặp em, thì cửa nhà em đều đóng kín. Bây giờ mới biết, thì ra em cũng tới B thị."
Tề Tử Thuyết vùi mặt vào 2 tay, không để cho hắn thấy nước mắt mình sắp nhịn không được.
"Trước đây anh luôn nghĩ anh đã làm cho em rất nhiều, nhưng mấy năm này ở bên ngoài đã từ từ hiểu được, em cũng cho anh rất nhiều. Lúc trước không nói tiếng nào đã bỏ đi là do anh khốn nạn, chỉ là dù trở về thời điểm đó, anh cũng sẽ làm như thế, vì anh muốn cho em một căn nhà."
Thanh âm Đinh Hạo có chút nghẹn ngào, "Em không hề biết, mỗi lần anh nhìn thấy em làm tới 3 ca, kéo thân thể mệt mỏi trở lại căn phòng nhỏ chúng ta cùng nhau mướn kia, nhìn em mỉm cười với anh, anh khó chịu biết bao nhiêu. Mỗi tối khi em nằm trên giường nói với anh sau này muốn ở một căn nhà như thế nào, anh đều tự trách mình, vì sao không thể cho em một cuộc sống khá hơn, vì sao không thể cho em được căn nhà mà em mong muốn." Đinh Hạo lấy hai bàn tay đang che mặt của Tề Tử Thuyết ra, nghiêm túc nói. "Hiện tại những thứ này anh đều có thể cho em rồi. Tử Thuyết, em có thể trở về bên cạnh anh hay không, anh thề, sau này không để em chịu khổ nữa."
Tiểu Mỹ vốn nhìn ngơ ngác giờ đã khóc bù lu bù loa: "Quản lí, anh tha thứ cho anh ấy đi. Đinh tiên sinh thực sự rất rất yêu anh đó."
Đinh Hạo bỏ chìa khóa vào trong lòng bàn tay của anh, Tề Tử Thuyết cũng không còn cự tuyệt, anh khàn giọng nói: "Em không có khả năng chịu đựng thêm một lần anh ra đi không từ biệt nữa đâu."
Đinh Hạo cười nhìn anh: "Không bao giờ nữa, dù cho em có đuổi anh thì anh vẫn không đi."
Tề Tử Thuyết bật cười, nụ cười cách xa 3 năm, khiến lòng Đinh Hạo chấn động, ngoại trừ ôm chặt lấy anh ra, hắn không thể nói tiếng nào nữa.
Chỉ có Tiểu Mỹ bởi vì cảm động mà khóc đến lợi hại, chỉ còn lại thanh âm không ngừng dùng khăn tay lau nước mũi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét