Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

[ĐV] Thuyết bất xuất đích ái - Tuệ Mạt Quý

THUYẾT BẤT XUẤT ĐÍCH ÁI

说不出的爱

TUỆ MẠT QUÝ - 穗末季

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đô thị, đoản văn, lãng mạn, HE. 

Nhân vật: Lý Tu Văn x Lâm Viễn

EDITOR : MAI_KARI

====================

Lâm Viễn ở trên taobao mở một shop nhỏ, bán đồ ăn vặt mà thanh niên thích ăn, mỗi tháng cũng không kiếm được nhiều lắm, cho nên anh cũng giúp tạp chí vẽ một ít tranh minh họa, cuộc sống gia đình tạm ổn, cũng xem là dễ chịu.

"Ting --- ting --- ting" Trên taobao có người gọi.

Lâm Viễn thu nhỏ màn hình game, mở khung chat.

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 07: 51: 10

Ông chủ, mứt quả ô mai (1) bán sao vậy?

【 Tham Cật Quỷ 】 07: 51: 25

A, xin lỗi nha ^.^ Mứt quả ô mai bán không có đắt lắm, nên dự định là không bán nữa, tôi đang nhập mấy món hot hơn.

=====

Bên kia thật lâu không có trả lời, Lâm Viễn nhún vai, chuẩn bị tiếp tục chơi game.

"Ting --- ting --- ting" lại có 1 tin nhắn.

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 07: 58: 01

Ông chủ, bạn không thích mứt quả ô mai à?

【 Tham Cật Quỷ 】 07: 58: 05

Cái gì?

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 07: 58: 19

Bạn không thích mứt quả ô mai à?

=====

Vấn đề người này hỏi có chút lạ, Lâm Viễn nhíu mày, gõ ra 1 hàng chữ.

【 Tham Cật Quỷ 】 07: 58: 35

Trước đây rất thích, hiện tại không thích.

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 07: 58: 39

Vì sao?

【 Tham Cật Quỷ 】 07: 58: 45

Chẳng vì sao cả.

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 07: 59: 03

À, mình đi làm đây.

======

Lâm Viễn không có trả lời, tắt khung chat, sau đó tiếp tục chơi game.

Cả ngày ngồi vùi ở ghế khiến cho xương sống thắt lưng mệt mỏi, lưng hơi đau, Lâm Viễn liền thong thả mà tắm rửa 1 cái, nhưng khi quay trở về màn hình máy tính, ở dưới góc phải liên tục lóe sáng ký hiệu có người pm.

Lâm Viễn dùng khăn mặt xoa xoa tóc, mở ra, quả nhiên chính là vị khách kỳ quái hồi sáng.

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 20: 11: 13

Ông chủ, tôi về rồi.

============

Lâm Viễn mặt đầy hắc tuyến, muốn mắng người, mày trở về thì liên quan gì tới tao?

Bên kia dường như không trông cậy việc anh sẽ hồi âm, vì vậy nhanh chóng lại gửi thêm 1 tin.

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 20: 11: 21

Ông chủ, hiện tại bạn có thích ăn đồ ăn vặt không?

【 Tham Cật Quỷ 】 20: 11: 35

Thích chứ, nhất là bánh bích quy loại tốt nhất đang bán trong shop đó ...

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 20: 11: 42

Thật à? Không lừa tôi đó chứ.

==========

Lâm Viễn đỡ trán, muốn khóc, nãy giờ tao miễn phí ngồi nói chuyện với mày mà đến giờ mày vẫn không chịu mua gì à?

【 Tham Cật Quỷ 】 20: 11: 56

Không có lừa bạn, trong shop toàn bán đồ tôi thích ăn.

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 20: 12: 12

Vậy à ...

==========

Lâm Viễn muốn mắng hắn vô vị, trong shop đột nhiên có một đơn đặt hàng. Lâm Viễn nhìn đơn đặt hàng mà mục trừng khẩu ngốc, cái tên gọi là 【 Tu Văn Mộ Viễn 】 thực sự mua toàn bộ các thứ trong shop, mỗi thứ 1 phần.

【 Tham Cật Quỷ 】 20: 14: 07

! ! !

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 20: 14: 14

Làm sao vậy?

【 Tham Cật Quỷ 】 20: 14: 23

Sao bạn cái nào cũng mua hết vậy?

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 20: 14: 31

Không phải cái nào bạn cũng thích ăn hết sao?

【 Tham Cật Quỷ 】 20: 14: 43

Tôi thích là bạn mua à?

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 20: 14: 54

Ừ. Bạn đang chơi game à?

【 Tham Cật Quỷ 】 20: 15: 05

Đang chơi, thế giới ma thú, sao thế, bạn cũng đang chơi à?

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 20: 15: 21

Đúng vậy, chơi chung đi.

==========
Hai người họ trao đổi QQ, Lâm Viễn mới biết thì ra nhân vật trong game của họ ở chung một khu. Có được đơn hàng lớn, tâm tình Lâm Viễn cực tốt, không có suy nghĩ nhiều, vui sướng cùng vị khách trường kỳ này chơi suốt cả đêm.

【 Mộ Viễn 】đó mỗi lần đều là sáng sớm hơn 1 tiếng, tối từ 7h tới 12h, đều cùng Lâm Viễn chơi game, lần nào cũng ghé qua shop của anh mua đồ ăn vặt.

Thật ra Lâm Viễn cũng rất thích chơi game cùng hắn, rõ ràng quen biết chưa lâu, nhưng 【 Mộ Viễn 】lại khác hẳn so với những người mà anh từng biết. Có mấy lời anh chưa kịp nói ra miệng thì hắn cũng đã cảm nhận được, Lâm Viễn nhớ tới tuần trước anh bị cảm mạo, rõ ràng không nghiêm trọng, nhưng 【 Mộ Viễn 】lại gửi rất nhiều thuốc từ B thị tới. Lâm Viễn tắm trong bồn tắm lớn, ngâm tới toàn thân ửng đỏ, đem mặt vùi trong nước, trong mùa đông lại cảm thấy xuân tâm nhộn nhạo!!!

Tắm rửa xong rồi, Lâm Viễn che chắn bản thân nghiêm nghiêm thật thật, đi tới trước máy tính. Màn hình chợt hiện lên cửa sổ run run, là 【 Mộ Viễn 】đã tan tầm đã gửi tin, Lâm Viễn cười cười, ngồi xuống đánh chữ.

【 Tham Cật Quỷ 】 19: 37: 01

Đã về rồi?

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 19: 37: 09

Ừ, Tiểu Viễn, tôi có chuyện muốn nói với cậu.

【 Tham Cật Quỷ 】 19: 37: 14

Chuyện gì?

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 19: 37: 25

Tôi bị điều đi công tác, từ tổng bộ B thị đến S thị.

========

Bàn tay đang đặt trên bàn phím của Lâm Viễn chợt ngừng lại, S thị, không phải chính là thành phố nơi mình đang ở hay sao?

【 Tu Văn Mộ Viễn 】 19: 38: 06

Tiểu Viễn, chúng ta gặp mặt đi!

========

Khí trời ngày thứ bảy rất tốt, thích hợp để ngủ nướng, nhưng Lâm Viễn lại bò dậy từ khá sớm. Anh và 【 Mộ Viễn 】 hẹn gặp mặt nhau ở một quán ăn, thời gian hẹn là 11:30. Hiện tại đã 10:50 rồi, mà anh còn đang chọn quần áo phù hợp. Lâm Viễn khổ não vò đầu, quyết định mặc áo T-shirt màu trắng đơn giản cùng quần jean.

Xuống xe taxi, đồng hồ trên tay vừa vặn 11:30. Lâm Viễn bước nhanh tới trong phòng ăn, bồi bàn đưa anh tới 1 vị trí trong góc của quán.

Người nam nhân đưa lưng về phía anh có chút quen thuộc, Lâm Viễn nhất thời không nhớ ra được, gãi đầu đi tới ngồi xuống đối diện hắn.

"Lý ... Lý Tu Văn?" Lâm Viễn nhìn rõ mặt nam nhân đó, kinh ngạc kêu lên.

Lý Tu Văn cười cười: "Tiểu Viễn, đã lâu không gặp."

Lâm Viễn chưa hoàn hồn trong sự kinh ngạc, bị hắn gọi 1 tiếng "Tiểu Viễn" liền đỏ mặt. "Anh chính là 【 Tu Văn Mộ Viễn 】?" Lâm Viễn còn đỏ mặt hơn, 【 Tu Văn 】【 Tu Văn 】, Lý Tu Văn, 【 Mộ Viễn 】?

Lý Tu Văn gật đầu, tựa hồ biết anh đang suy nghĩ chuyện gì, cười nói: "Ừ, 【 Mộ Viễn 】chính là nghĩa 【 Ái mộ Lâm Viễn 】."

Lâm Viễn cảm giác mặt của mình sắp nóng đến nổ tung rồi, đó chính là vị học trưởng có quyền thế rất mạnh khi còn ở trong trường, giờ người đó nói thích mình, chuyện này dù phát sinh trên bất kì ai cũng sẽ cảm thấy rất hoang đường mà phải không? Với lại, hắn lại ái mộ mình từ khoảng cách xa như vậy.

"Tiểu Viễn," Lý Tu Văn luôn luôn trấn định tự nhiên tựa hồ cũng có chút khẩn trương. "Anh đã đi qua từng thành thị mà em thích, dù gặp gỡ ai thì anh cũng chỉ mong rằng 'em phải hạnh phúc', thế nhưng, anh hy vọng người có thể mang lại hạnh phúc cho em là anh."

Lâm Viễn nhớ tới lúc học đại học, cách 1 khoảng thời gian sẽ nhận được một bức ảnh phong cảnh được gửi tới từ nhiều thành phố khác nhau, mỗi tấm hình ở phía dưới đều là từng loại bút tích khác nhau cùng 1 câu nói giống nhau: "Lâm Viễn, em phải hạnh phúc."

"Em còn tưởng rằng anh gửi ảnh chụp là để che giấu thân phận của mình, vì vậy lần nào cũng đổi bút tích ='=" Lâm Viễn 囧 một chút, lại nghĩ tới lần đầu tiên anh cùng Lý Tu Văn nói chuyện phiếm, anh có từng nhắc tới quả mứt ô mai. "Học trưởng rất thích ăn quả mứt ô mai à?"

Lý Tu Văn lắc đầu, rồi gật đầu. "Anh nghĩ là em thích ăn."

Lâm Viễn chợt hiểu rõ, trách không được mỗi sáng đều có một bao quả mứt ô mai ở trong ngăn kéo. "Trước đây em rất thích ăn, sau đó 4 năm đại học đều nhận được bịch mứt ô mai do học trưởng tặng, ăn hoài nên giờ không thích ăn nữa. Nếu nói vậy, hằng năm vào sinh nhật của em, cửa hàng bán hoa đều đưa đến một bó 'Phong tín tử' (2) không có kí tên người tặng, cũng là học trưởng gửi tới à?"

Vừa hỏi xong, không đợi Lý Tu Văn trả lời, Lâm Viễn lại có chút không hiểu hỏi: "Thế nhưng em không có thích Phong tín tử, học trưởng anh bị người ta lừa rồi à?"

"Phong tín tử là anh tặng," Lý Tu Văn dừng một chút rồi nói. "Loài hoa đó mang ý nghĩa 'Tình yêu không thể nói thành lời'."

Sợ rằng bị từ chối, nên không cách nào nói nên lời; bởi vì quá yêu, nên không biết phải biểu đạt thế nào.

Lâm Viễn sửng sốt hồi lâu, ngực có chút đau xót. Ngay từ thời học đại họ cho đến bây giờ vẫn không bao giờ ngừng sự quan tâm, coi như cũng đã 6 năm rồi đi. Lý Tu Văn cứ như vậy yên lặng yêu anh 6 năm, mà anh lại chẳng hay biết gì.

"Học trưởng," Lâm Viễn nở nụ cười thật to. "Sau này không nên gửi ảnh chụp phong cảnh cho em nữa."

Ánh mắt của Lý Tu Văn có chút ảm đạm, cúi đầu ừ một tiếng.

"Có cơ hội, chúng ta cùng nhau đi du lịch đi, được không?"

Ngoài cửa sổ cũng là lúc ánh dương rọi sáng.

HOÀN

(1) Tình nhân mai - 情人梅:
clip_image002
clip_image003
(2) Phong tín tử - 信子 - Hyacinthus orientalis
clip_image005

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét