Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

[ĐV] Trang bệnh - Thâm Sơn Tầm Yên

TRANG BỆNH

装病

THÂM SƠN TẦM YÊN - 深山寻烟

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, đoản văn, vườn trường, lãng mạn, HE.

Nhân vật: Chung Dụ Hàm x Trần Thư Nghiễn

clip_image002

EDITOR : MAI_KARI

====================
"Ngày hôm qua thì tuột huyết áp, ngày hôm trước là đau dạ dày, hôm kia là dị ứng, dù người ta có yếu tới đâu cũng không bằng được em đâu." Trần Thư Nghiễn lật qua lật lại tờ giấy A4 ghi đầy bệnh trạng trong tháng này của tên bệnh nhân trước mặt, bất đắc dĩ hỏi. "Nói, hôm nay lại bị cái gì?"

"Bị cảm nắng đó." Chung Dụ Hàm được bạn học đỡ tới phòng y tế trường, đang ngồi trên giường bệnh, làm ra bộ dáng suy yếu, đưa tay ra, nói. "Khát quá đi, A Nghiễn, lấy nước cho em đi."

"Em biến cho anh, A Nghiễn là tên cho em gọi hay sao?" Trần Thư Nghiễn liếc mắt nhìn, nhưng cũng cam tâm tình nguyện chạy đi tới bên máy nước uống rót 1 ly nước, đưa tới cho cậu. "Uống đi, đừng để sặc đó, uống xong đo nhiệt độ cơ thể."

Chung Dụ Hàm hình như cũng khá là khát, vài ngụm đã uống sạch ly nước, sau đó lại thành thạo lấy cái nhiệt kế trên bàn, kẹp vào dưới nách, nhìn Trần Thư Nghiễn đang ngồi ở mép giường nói. "Có chút choáng, cũng có chút buồn nôn."

Thầy y tế nghe vậy, cảm thấy có chút khẩn trương, liền dò xét bệnh trạng, lấy chính trán mình để đo thử nhiệt độ, quả thực so với nhiệt độ cơ thể bình thường thì có cao hơn 1 chút, lại nhìn sắc mắt của đối phương, hình như ... có chút hồng. "Này, có thật là bị cảm nắng không vậy?"

"A Nghiễn, anh thật đúng là không có lương tâm mà, em sắp chết rồi mà anh còn nghi ngờ bệnh tình của em ư?" Chung Dụ Hàm đưa ra bộ dáng Tây Thi thất sủng, thấy Trần Thư Nghiễn trừng mắt nhìn cậu, mới thu liễm lại 1 chút, chột dạ nói: "Haizzz, hồi sáng em không có mang bình nước theo, nên từ sáng tới giờ không có uống được ngụm nước nào hết."

"Anh khinh, vậy mà cũng quên được hả, thế cái nề nếp hồi học quân sự ở sơ trung và cao trung em quăng hết rồi à?" Trần Thư Nghiễn chỉ kém nổi gân xanh. "Bị cảm nắng là đáng mà!"

Chung Dụ Hàm bĩu môi, ủy khuất lại đuối lý khiến cậu không thể cãi lại đối phương, chỉ là ngồi ở trên giường tội nghiệp nhìn thầy y tế trường.

Đáng tiếc loại ánh mắt này từ lâu đã mất đi sức sát thương với Trần Thư Nghiễn, anh đã bị miễn dịch, một chút tác dụng cũng không có, anh có chút nổi giận ném người bệnh một mình nằm trong phòng y tế, mở rộng cửa đi ra căn phòng cách vách lấy thuốc. Lúc quay trở về, thì Chung Dụ Hàm đã lấy nhiệt kế ra. Trần Thư Nghiễn tiếp nhận, chỉ thấy nhiệt độ của đối phương so với nhiệt độ cơ thể bình thường cao hơn một chút, nhất thời thở phào nhẹ nhõm, cơn tức cũng dần tan đi không ít.

Người bệnh thấy thế, lập tức nói: "Anh xem đi, cũng đâu có gì nghiêm trọng đâu."

"Câm miệng em lại đi." Thầy y tế đưa cái ánh nhìn sắc như dao, cầm lấy ly nước mà đối phương đã uống cạn, rót thêm ly nước ấm, đưa thuốc tới. "Uống thuốc, ăn xong rồi ngủ một giấc là khỏe."

Chung Dụ Hàm hỏi: "Anh ở cùng?"

"Anh ở cùng." Trần Thư Nghiễn đáp.

Lúc này chính là đang trong thời gian huấn luyện quân sự dành cho sinh viên năm nhất trường đại học G, Trần Thư Nghiễn thân là thầy y tế của trường G, tất nhiên là phải cùng sinh viên đi tới trụ sở huấn luyện, mà Chung Dụ Hàm, chính là 1 trong số các sinh viên do anh quản lý.

Dĩ nhiên, người này còn có một thân phận khác.

Chung Dụ Hàm chính là người em trai của thanh mai trúc mã với anh.

Bất quá trên thực tế, mối quan hệ của anh với chị gái của Chung Dụ Hàm còn không có tốt bằng nửa như giữa Chung Dụ Hàm và Trần Thư Nghiễn, dù sao nam nữ khác biệt, hồi nhỏ thì còn có thể cùng nhau đánh lộn trốn học, sau khi lớn lên, mối quan hệ thanh mai trúc mã bắt đầu trở nên có chút làm bất hòa. Ngược lại cậu nhóc luôn tò tò theo mông hai người khi còn bé, cuối cùng lại cùng Trần Thư Nghiễn ngủ chung giường, mặc chung quần cộc. Trước đây khi Trần Thư Nghiễn vào học cao trung trường G, Chung Dụ Hàm liền theo học sơ trung thuộc cùng tuyến với cao trung đó, khi anh học xong đại học G trở thành thầy y tế trong trường, thì người này thuận lợi vượt qua được mức điểm số tiêu chuẩn đậu của toàn cục trường G, trở thành sinh viên đại học G.

Sau đó đối phương cứ luôn luôn sinh bệnh nhẹ, mượn cơ hội chạy tới phòng y tế của anh để cùng anh ngẩn ngơ. Dù trong lúc học quân sự cũng không ngoại lệ.

Giống như hiện tại vậy.

Ăn xong rồi uống thuốc, khi thuốc phát tác hiệu lực thì Chung Dụ Hàm liền nằm trên giường y tế ngủ.

Thầy y tế ngồi ở đầu giường, lấy tay chơi đùa lọn tóc đen của người bệnh, quấn lại, rồi tháo ra, rồi quấn lại, rồi tháo ra. Khi còn bé đã hình thành thói quen, vẫn còn đến tận bây giờ, rất khó bỏ. Huống chi bản thân người bệnh cũng không có bất kì bất mãn nào, thì có quan hệ gì chứ.

Bình thường ngoại trừ ở cùng Chung Dụ Hàm, thì Trần Thư Nghiễn còn phải chăm sóc cho sinh viên khác, khó có dịp thanh nhàn được như hôm nay, anh mượn cơ hội cẩn thận nhìn kỹ khuôn mặt của tiểu trúc mã này.

Lông mi không dài, mũi rất cao, môi dầy, màu da khỏe mạnh.

Lúc tỉnh thì khuôn mặt này luôn mang nụ cười, lúc ngủ say thì hiện lên sự trầm ổn, dáng dấp rất thuận mắt.

Tuy rằng từ nhỏ học khoa văn không được tốt, thế nhưng khoa tự nhiên thì rất mạnh, thể dục cũng khá.

Đây tuyệt đối chính là dạng con gái thích.

Thầy y tế đột nhiên có chút mệt mỏi, tháo mắt kính ra đặt lên bàn, dựa vào bên cạnh cái tên cảm nắng kia, chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh lại thì đã tới giờ cơm tối. Giấc ngủ trưa này có hơi lâu, sau khi Trần Thư Nghiễn đứng lên thì đầu còn choáng váng, nghiêng người, liền thấy Chung Dụ Hàm nằm ở trên người anh, biểu tình có chút u ám.

Trần Thư Nghiễn đẩy đẩy cậu 2 cái, phát hiện cậu không cử động, có chút buồn bực nói: "Đã dậy rồi à, đi ăn cơm thôi."

"Đừng đi." Chung Dụ Hàm trầm giọng nói.

"Anh sắp chết đói rồi mà còn không chịu đi à?" Nói xong, anh vỗ vỗ mặt của đối phương. "Ngủ chưa đã à? Sao mặt u ám thế?"

"Không." Người nằm trên anh không an phận nắm lấy tay anh, vuốt nhẹ, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên lòng bàn tay anh.

Trần Thư Nghiễn nhất thời cứng đờ, hồi lâu mới nói: "Này ... không phải là em muốn đó chứ?"

"Muốn lâu rồi." Chung Dụ Hàm tuyệt không khách khí với anh. "Khó có dịp ngày hôm nay không có ai."

Trần Thư Nghiễn khóc không ra nước mắt: "Không ai cũng không phải lúc này, vạn nhất có người chạy tới tìm thì làm sao?"

Vừa dứt lời, ở phía cửa truyền tới tiếng bước chân. Thầy y tế liền hồi hộp, thầm mắng 1 câu ‘Chết tiệt’, trực tiếp dùng hết sức đẩy cái tên bệnh nhân kia xuống giường, đắp kín mền cho cậu, sửa sang lại quần áo, vừa ngay lúc tiếng gõ vang lên.

"A, thầy Trần có ở trong đó không?" Giọng nữ ở ngoài cửa nhẹ giọng hỏi. Chung Dụ Hàm đang giả bộ ngủ liền lập tức nghe ra đó chính là giọng của giáo viên hướng dẫn nhận nhiệm vụ quản lý đám sinh viên mới.

"Có," Trần Thư Nghiễn vội vàng đứng dậy mở rộng cửa, nói. "Chuyện gì?"

"Tôi chỉ muốn tới xem Chung Dụ Hàm thế nào." Giáo viên hướng dẫn ngó đầu vào nhìn. Trong phòng không có mở đèn, nhờ vào tia sáng ở ngoài cửa sổ chiếu vào, cô liền nhìn thấy sinh viên của mình đang nằm trên giường, tựa hồ còn chưa tỉnh lại.

Trần Thư Nghiễn thấy cô có chút lo lắng, liền nói. "Cậu ấy đã uống nước và thuốc xong rồi, bây giờ còn chưa tỉnh đâu. Nhiệt độ cơ thể đã giảm, ngày mai tiếp tục nghỉ ngơi là tốt thôi."

"Haizz, thằng nhóc này, cứ lỗ mãng lơ đãng như vậy, trời nắng nóng mà còn quên mang theo nước, thực sự là phiền anh phải chăm sóc cho nó rồi." Giáo viên hướng dẫn đưa ánh mắt cám ơn nhìn về phía giáo viên đang ngồi bên trong căn phòng. "Được rồi, cũng sắp tới giờ cơm tối rồi, thầy Trần có muốn đi cùng không?"

Nghe đối phương nói vậy, ánh mắt của anh không tự chủ được lại hướng về phía người bệnh kia. "Hay là thôi đi." Anh mỉm cười từ chối. "Tôi ở lại đây chăm sóc cho cậu ấy, cậu ấy cả ngày cũng chưa có ăn gì, buổi tối nhất định sẽ đói, tối nay chờ cậu ấy tỉnh dậy tôi sẽ cùng cậu ấy đi tới phòng ăn ăn luôn."

Giáo viên hướng dẫn thấy thế, cũng không có miễn cưỡng, dù sao bệnh nhân bất kì lúc nào cũng có thể tỉnh lại, không ai chăm sóc là không được. "Vậy được rồi, tôi đi trước."

Tống cổ được cô giáo viên, Trần Thư Nghiễn đóng cửa, thở phào nhẹ nhõm, do dự một chút, rốt cục khóa cửa lại, trở lại bên giường.

Chung Dụ Hàm một giây trước còn ngủ say, giờ đã ngồi dậy, hứng thú nhìn Trần Thư Nghiễn, cố ý hỏi: "Không đi ăn à?"

"Ăn cái quỷ!" Thầy y tế tức giận đưa tay lên trán đo thử nhiệt độ cho cậu, lại đo nhiệt độ cho cậu, thẳng đến khi xác định nhiệt độ cơ thể đã giảm, mới hài lòng nói. "Được rồi, uống nhiều nước, ăn nhiều món thanh đạm chút, buổi tối uống thêm liều thuốc, ngủ 1 giấc sẽ không sao."

"A Nghiễn ~~~" Bệnh nhân bỏ nhiệt kế qua 1 bên, khàn giọng kêu tên người đối diện, cút áo trên người đã sớm bị Trần Thư Nghiễn cởi ra để giải nhiệt, hiện tại cậu khẽ động, càng khiến phần ngực của cậu như ẩn như hiện. "Em muốn!" Cậu nói.

Mỹ cảnh như vậy, tất nhiên là khiến Trần Thư Nghiễn cổ họng khẽ động. Anh có chút quẫn bách ho khan hai tiếng, vừa quay đầu nói chuyện với cậu, lại bị người trước mặt đưa tay ôm lấy hai gò má, đôi môi khô ráo mềm mại bỗng dưng áp chặt vào.

"Này, đừng, giờ em đang học quân sự đó."

"Chuyên tâm chút đi, a ..."

Ngay từ đầu, Chung Dụ Hàm chỉ dùng động tác nhẹ nhàng mà hôn Trần Thư Nghiễn, dùng đầu lưỡi liếm môi đối phương, chơi đùa đã rồi, rồi từng chút từng chút một cạy đôi môi đó ra, dùng đầu lưỡi nỗ lực nghịch ngợm bên trong. Trần Thư Nghiễn biết rõ lần này không thể tránh được, liền chủ động đáp lại, hai tay cũng nhàn rỗi, liền dễ dàng cởi bỏ quần áo đối phương, đưa tay vuốt ve lưng của người yêu.

"Không phải nói là không được hay sao?" Vừa kết thúc nụ hôn, hai người thở hổn hển, trán áp trán, Trần Thư Nghiễn đang nhắm mắt chợt nghe Chung Dụ Hàm nói.

Anh hừ một tiếng, nói: "Bớt nói đi, em sẽ dễ dàng mà tha cho anh hay sao?"

"Cũng không phải là không thể." Bệnh nhân vừa cởi áo khoác trắng trên người bác sĩ, vừa trêu chọc, "Xin em đi, xin em tha cho anh."

"Xin cái đầu em gái em đó." Trần Thư Nghiễn một tay đẩy ngã đối phương, cởi áo khoác ném qua 1 bên. "Trực tiếp chịu chết đi!"

Vì vậy, chỉ trong chốc lát, hai người họ đã ôm chặt lấy nhau, giường trong phòng y tế chậm rãi lay động, bên cạnh nó còn có đủ loại âm hưởng.

"Nè, làm nhẹ chút coi, đừng, đừng đụng chỗ đó, a ------"

"Khẩu thị tâm phi!"

"Chậm, chậm một chút, quá nhanh rồi! Ừ ~~~ làm sao vậy?"

"Không phải anh kêu em chậm hay sao?"

"Hừ, tên khốn, không phải là em đang cố ý dày vò anh à?"

"Nào có, sao em đành lòng chứ." Tên khốn đó thở hổn hển, cúi đầu, hôn lên lồng ngực người dưới thân.

"A --- Dùng lực chút đi, bộ chưa ăn cơm hay sao?"

"Thật đúng là chưa."

".... Khốn."

Một lúc lâu sau.

"A Nghiễn, A Nghiễn ~~~"

"Ừ --- cái đồ em gái cậu, còn chưa chịu bắn! A, nhanh, nhanh làm cho xong để còn đi ăn cơm nữa, đói chết anh rồi!"

Chờ đến khi mọi việc yên ổn rồi, Trần Thư Nghiễn cũng hết sức để đề cập tới vụ cơm tối, nằm lỳ trên giường ngủ say. Chung Dụ Hàm liền khoác áo khoác trắng ngồi ở bên cạnh anh, thuần thục xoa bóp thắt lưng cùng mông đối phương, như đã quen thuộc loại việc này rồi.

Có vài thứ, không cần phải nói, trong lòng hai người đều biết rõ, vì như chuyện giả bộ bệnh không tốt lành kia.

Vậy mà việc hôm nay quên bình nước là cố ý hay là thật, cũng chỉ có Chung Dụ Hàm mới biết mà thôi.

Chỉ là, người cường tráng như cậu, làm sao có thể dễ dàng bệnh như thế cơ chứ.

=============
"Ngày hôm qua thì bị cảm nắng, ngày hôm trước là tuột huyết áp, hôm kia là đau dạ dày ..." Thầy y tế mặc áo khoác trắng xoa xoa huyệt Thái Dương, chịu đựng không để cho mình nổi gân xanh. "Anh nói cho em nghe, dù một người có thân thể ốm yếu đến cỡ nào cũng không dễ bệnh như em đâu!"

Người bệnh vô tội nhìn anh, sắc mặt tái nhợt khiến cho ánh mắt của cậu nhìn qua càng thêm chân thành.

"A Nghiễn, em phát sốt rồi."

HOÀN

KỊCH TRUYỀN THANH 广播剧

Trang bệnh - Thâm Sơn Tầm Yên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét