ỨNG THỊ MỸ CẢNH HƯ THIẾT
应是美景虚设
THÂM SƠN TẦM YÊN - 深山寻烟
Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, đoản văn, yêu tinh, HE.Nhân vật: Lục Chi Ngôn x Huyền Lang (Sói đen/ Lang Vương tinh)
Nhạc phù hợp, khuyến nghị ca: Cầu Phật – Đổng Lệ/Tong Li (求佛 - 童丽)
EDITOR : MAI_KARI
BETA: KAORI0KAWA
=========
Khi Lục Chi Ngôn tỉnh lại thì đã sắp hừng đông rồi. Tia sáng từ bên ngoài chiếu qua khung cửa sổ gỗ tiến vào trong phòng, xua tan đi âm u trong phòng. Hắn mở to mắt, có chút xuất thần nhìn trần nhà, còn chưa phân biệt được thực và mơ.
Giấc mộng này, đã kéo dài mấy trăm năm rồi.
Không phải mộng đẹp, cũng không xem là ác mộng. Tuy rằng mỗi lần khi tỉnh lại đều là mồ hôi ướt áo, nhưng hắn chỉ có một giấc mộng này. Cũng chỉ có thể dựa vào giấc mộng này, mà nhớ tới người nam nhân đã vừa yêu vừa hận hắn kia.
Dùng khăn lau khô cái trán ướt đẫm, Lục Chi Ngôn đứng dậy mặc y phục, một ngày mới lại bắt đầu rồi.
Nhà gỗ nhỏ của hắn nằm trên một ngọn núi.
Cũng không nhớ rõ bản thân mình ở trên ngọn núi này đã bao lâu, thời gian như ngừng trệ trên người hắn, hắn không già đi cũng sẽ không chết đi, làm một kẻ ngoại tộc mà sinh hoạt.
Trong ấn tượng, là thật lâu trước đây, hắn gặp một đạo sĩ đức cao vọng trọng, đối phương thấy hắn, mở miệng chỉ điểm: Hướng Nam mà đi, tới Bách Yêu chi thành, ở trên núi, qua trăm năm sau có thể gặp lại cố nhân.
Mặc dù hắn rất chán ghét người theo đạo, nhưng lại nghĩ người đó chỉ là trợ hắn, nên cuối cùng cũng đi tìm Vân Tức Thành, dừng chân tại sườn núi nơi đó. Sau đó cứ sáng sớm mỗi ngày, hắn sẽ lên núi hái thảo dược, trưa thì đem thảo dược trải trong sân phơi, tới chiều thì xuống núi tìm hiểu chút tin tức, hoặc là ngồi ở nhà viết viết họa họa, tối ăn cơm xong, thì đốt đèn đọc sách, đến ước chừng giờ Hợi, thì thổi đèn đi ngủ, ngày qua ngày cứ thế.
Nhưng có 1 ngày, ngọn núi có khách ghé chân.
Nói là khách, thì cũng không thích hợp lắm, đối phương hình như có dự định trường cư, trong một đêm đã xây dựng xong một phòng an ổn ở sườn núi. Lục Chi Ngôn hồi đầu vừa nhìn thấy cũng có chút kinh hãi, nhưng nhanh chóng trấn định lại. Hồi tưởng đêm qua có một luồn sáng ở đỉnh núi, tâm trạng cũng dần hiểu rõ.
Người hàng xóm mới tới đang dựa lưng vào cây đại thụ thẳng trời xanh, thấy hắn đẩy cửa ra, giơ tay chào hỏi, nói: "Sớm!"
"Sớm!" Lục Chi Ngôn gật đầu, mang giỏ trúc lên lưng đi thẳng ngang qua người nọ, chợt như nhớ tới gì đó, quay đầu hỏi: "Tiên Quân tới thu yêu sao?"
Đối phương sửng sốt, ước chừng không nghĩ tới Lục Chi Ngôn lại có thể nói thẳng ra thân phận thật của y như thế, một lúc lâu sau mới hồi phục tinh thần, cười khổ nói: "Ta chỉ ti mệnh, không ti sát. Việc thu yêu, không có liên quan tới ta."
Lục Chi Ngôn nói: "Như vậy thì tốt."
"Vậy còn ngươi?" Tiên Nhân đột nhiên hỏi, "Ngươi không phải yêu, lại không tu đạo, nhưng trên người lại có tu vi 100 năm, lại có thể đơn giản đoán ra thân phận của ta, nếu vậy, cũng là người có cố sự."
"Ta sao?" Lục Chi Ngôn nhếch miệng nở nụ cười, đáy mắt yên lặng như hồ nước. "Ta bất quá chỉ là một con người trường mệnh bất tuế mà thôi." Dứt lời, xoay người rời đi.
Đến chạng vạng, Lục Chi Ngôn mang giỏ trúc đầy trở về, trong tay còn mang theo 3 con thỏ, dự định thêm chút thịt cho bữa tối.
Cũng không biết là vô tình hay cố ý, vừa lúc đó Tiên Nhân mang theo một nồi từ trong phòng đi ra, nhìn thấy hắn, thái độ dường như chẳng có chút ảnh hưởng gì từ chuyện sáng nay, vẫn bắt chuyện với hắn, nói: "Hôm nay ta nấu hơi nhiều, muốn ghé qua ăn cùng không?"
Lục Chi Ngôn nhìn mấy con thỏ đang lo lắng hãi hùng đầy thương cảm trong tay mình, thở dài, nói: "Hảo, vậy đa tạ."
Cơm tối ăn trong nhà của Lục Chi Ngôn.
Trong viện của hắn có chôn cất hơn 10 bình rượu ngon, đã phong kín lại chẳng biết bao nhiêu năm rồi, đây là nơi thâm sơn hảo lánh, khó có dịp khách ghé thăm, liền lấy ra mà chiêu đãi. Mà đối phương mang theo đồ ăn tới, vị cũng khá được, Lục Chi Ngôn liếc mắt nhìn vào trong nồi liền biết, trong nồi không có miếng thịt nào cả, chỉ có nấm hương cùng mấy món vặt, không khỏi tiếc nuối mấy con thỏ đã chạy mất.
Vì vậy một người một tiên ngồi quanh cái bàn đầy món ngon, Lục Chi Ngôn bình thường đều là một người ăn, rất tùy tiện, ngay cả ghế cũng không có, nhưng Tiên Nhân lại chẳng để tâm, vén bào lên ngồi xếp bằng, y như chủ nhân của căn nhà này.
Rượu trên bàn là vừa đào từ đất ra, quanh vò còn vương chút bùn, Lục Chi Ngôn lấy vải bố lau sạch, sau đó mở vò phong. Hương rượu nồng đậm chợt tỏa ra, Tiên Nhân ghé đầu lại ngửi, than: "Thực là rượu ngon nha!"
Lục Chi Ngôn lại bất vi sở động: "Chỉ sợ Tiên Nhân có có dụng ý khác."
Tiên Nhân nở nụ cười, nhấp ngụm rượu, hỏi: "Một bàn món ngon đổi một cố sự, có lời không?"
Hắn lãnh tĩnh, nói: "Rượu là của ta."
".." Dáng cười trong nháy mắt cứng ngắc trên mặt.
"Cũng được." Lục Chi Ngôn vừa nói vừa châm rượu: "Ngươi là người đầu tiên nghe cố sự này."
Cố sự phải nói từ lúc bắt đầu.
Lục gia chính là hoàng thân quốc thích nổi danh tại kinh thành, trưởng nữ Lục Chi Đình khi Thánh thượng còn là Thái tử thì đã vào cung, cùng Thái tử niên thiếu phu thê, tương kính như tân, khi thái tử trở thành hoàng đế, tuy có nạp qua vài phi tử khác, lại chưa từng ghé qua cung của các nàng ấy, còn Hoàng hậu Lục Chi Đình, lại vì ngài mà hạ sinh hai tiểu hoàng tử cùng một tiểu công chúa.
Lục Chi Ngôn chính là yêu tử (con trai út) của Lục gia.
Lúc đó, trên hắn còn có hai vị huynh trưởng đảm nhiệm trọng chức tại triều đình, có một tỷ tỷ là hoàng hậu, cả một đời làm rạng rỡ tổ tông, Lục Chi Ngôn không muốn liên quan đến quyền mưu liền một ngày chạy ra giang hồ, trở thành kiếm hiệp đầu tiên của Lục gia.
Lục lão gia sủng hắn, chuyện gì cũng thuận theo ý hắn.
Hồi trước Lục Chi Ngôn nói muốn nuôi chó, liền phái người đi tìm một con lang khuyển màu đen bóng lại nhu thuận tới cho hắn.
Lang khuyển kia chợt trong một ngày đầy mây lại thất lạc, chỉ là hắn chưa kịp thương cảm, thì lại có một người nam tử tới gõ cửa nhà Lục gia.
Đó chính là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Huyền Lang, đối phương một thân huyền bào, thắt lưng mang ngân kiếm, thần tình đạm mạc, đôi mắt thâm thúy, nhìn thấy tiểu công tử một thân hoa y, cũng chỉ gật đầu, một câu cũng không nói. Y như thế, lại khiến cho hắn đỏ hai gò má, chỉ cảm thấy chính mình mới vừa được gặp một kiếm hiệp chỉ trong mơ mới thấy.
Lục Chi Ngôn chuyển ly rượu, nói: "Sau đó ta mới biết, cha ta đã mời người tới dạy kiếm thuật cho ta."
"Vậy ngươi bái y làm sư sao?" Tiên Nhân hỏi.
"Không có."
"Sao thế?"
"Huyền Lang tới dạy kiếm thuật cho ta, nhưng không chịu làm thầy của ta."
3 năm đầu học võ, Lục Chi Ngôn phải nói là cực kỳ khổ cực. Huyền Lang là một người cực kỳ nghiêm khắc, sáng sớm đã lôi hắn từ ổ chăn ra, đưa ra ngoại ô không người mà bảo hắn đứng tấn, ít nhất cũng phải 2 canh giờ.
Ngay từ đầu, với một Lục Chi Ngôn đã được nuông chiều từ bé như hắn không thể chịu được khổ, một nén nhang cũng không đứng được, đã khóc tới rối tinh rối mù. Nhưng Huyền Lang lại cực kỳ vô tình, tựa người bên gốc trúc, ngay một câu an ủi cũng chẳng thèm nói, nếu hắn dám động đậy, sẽ dùng vỏ kiếm đánh vào chân nhỏ của hắn, buộc hắn đứng yên. Sau dần, hắn cũng quen, thỉnh thoảng vừa đứng tấn, vừa ngủ gật, mỗi lần Huyền Lang thấy hắn như thế, đều không chút do dự mà đẩy hắn 1 cái, khiến hắn phải giật mình mà tỉnh lại.
Ba năm chợt thoáng qua, mỗi ngày đều đứng tấn, chạy quanh thành, luyện quyền, trong lúc đó Huyền Lang cũng có dạy hắn chút công phu cơ bản, Lục Chi Ngôn nhanh chóng trở nên cường tráng, một thân thể vừa gầy lại thấp dần cao lên, phối cùng với gương mặt tuấn lãng, khiến cho Lục Chi Ngôn được khá nhiều cô nương ưu ái.
Sau đó tựa như rất nhiều thiếu gia phú quý khác, hắn bắt đầu tự mãn, tự đại, không muốn nỗ lực.
Vẫn như cũ mỗi ngày ra ngoại ô rèn đúc, nhưng hắn lại chẳng tập trung, trong đầu chỉ đầy cảnh ăn chơi đàng điếm tối qua, Huyền Lang rất tức giận, đã từng nói hắn cũng từng đánh hắn, nhưng Lục Chi Ngôn cứ thế mà cãi lời, một câu ngươi không phải sư phụ ta liền đáp trả đối phương, khiến cho người nọ giận dữ rồi cười, không nói thêm từ nào.
Ngày ấy tan rã trong không vui, lúc rời khỏi rừng trúc ở ngoại ô, Lục Chi Ngôn bước vào tửu lâu nổi danh kinh thành, tìm mấy người bạn hữu bang hồ bằng cẩu.
Có câu ấm no sinh dâm dục, món ngon hảo tửu qua, không biết là ai đề nghị đi tìm giai nhân đối ẩm. Lục Chi Ngôn mặc dù không hứng thú với mỹ sắc, nhưng dưới lời mời thịnh tình của bằng hữu, thực sự không thể khước từ, liền đi.
Ước chừng qua khỏi giờ Hợi không lâu, một đám niên thiếu từ thanh lâu đi ra, hoặc ôm nhuyễn hương ôn ngọc, hoặc mang theo vò rượu ngon, sau đó trên đường cái phân tán.
Lục phủ ở thành Đông, cách thanh lâu này hai con đường, mặc dù Lục lão gia sủng hắn, nhưng Lục gia gia quy sâm nghiêm, nam tử chưa tới cập quan (tuổi búi tóc/khoảng 18 tuổi) thì không được đi đến chốn trăng hoa, nên hắn không dám gọi người tới đón, dự định tự mình về nhà.
Đồng hành còn có hai người bằng hữu không quen thân nhưng bình thường vẫn chơi cùng nhau, trong lòng hai người đều mang theo hai cô nương phiêu lượng đi tuốt đằng trước, Lục Chi Ngôn cầm theo vò rượu ở phía sau, vừa uống rượu vừa ngâm thơ, chẳng biết vì sao, lại nghĩ đến ngày hôm đó hình như mình đã quá phận.
Đang trong lúc hắn đang suy tư không biết có nên đến đối mặt Huyền Lang nói lời xin lỗi hay không, thì ngay chỗ quẹo chợt lao ra vài tên hán tử cầm theo đao.
Hai tên công tử đi tuốt đằng trước chưa từng thấy qua đao kiếm, lập tức sợ đến đũng quần đều ẩm ướt, hai đùi run tới mức chẳng thể đứng vững, mỹ nhân trong lòng hét lên một tiếng, trốn phía sau hai tên đó mà lạnh run, âm thầm khẩn cầu người nam nhân đang bao hạ các nàng có thể bỏ tiền ra để mấy tên tặc tử kia thả bọn họ một con ngựa.
Còn Lục Chi Ngôn, có thể vừa uống rượu xong, nên sức lực tăng lên, mà đầu cũng có nóng, xung động lên muốn kéo tay áo đánh 1 trận. Cũng may lý trí báo hắn biết không nên ra tay quá nặng, liền cầm vò rượu trong tay lên vung mạnh, trực tiếp quăng cái vò rượu vào tên thủ lĩnh cường đạo đó, vỡ tung, trầy xước mặt gã đó.
Mấy tên tặc tử khác thấy thế, lập tức vung đao lên. Lục Chi Ngôn mắng tục 1 câu, nghiêng người tóm được tên đầu tiên đang nhào tới người hắn, cướp được lưỡi dao của đối phương rồi đá gã qua 1 bên, cũng không ngờ được đối phương trở tay kéo hắn đẩy ngã ngược lại trên mặt đất.
Dù sao mấy tên tặc tử này cũng là nam tử thành niên, khí lực cực đại, lúc đè Lục Chi Ngôn ngã dưới mặt đất cũng không hề nhẹ tay ----
Đao rời vỏ!
Trong nháy mắt đó, Lục Chi Ngôn nghĩ lại nếu là Huyền Lang, thì y có thể đánh ngã mấy tên khốn này lại. Hắn lại nghĩ, bản thân thật xui xẻo mà, tuổi còn trẻ đã chết ở cái hẻm tối tăm này, giấc mộng giang hồ kia, chắc không thành rồi.
Có lẽ là bởi vì sức của rượu, nên hắn tuyệt không e ngại, chỉ là nhận mệnh nhắm mắt lại, lẳng lặng chờ chết.
Bỗng nhiên một làn hương quen thuộc chợt thoảng qua mặt.
Lục Chi Ngôn vẫn đang từ từ nhắm hai mắt, không còn thị giác, nhưng thanh âm chung quanh lại có thể truyền vào tai hắn rất rõ ràng. Hắn thậm chí có thể dùng thanh âm đó mà tưởng ra được hình ảnh tranh đấu của người nọ: Y chỉ dùng hai chân, ra 2 quyền, là có thể đánh ngã toàn bộ mấy tên hán tử cường tráng đó rồi.
Được rồi, đó là một thanh âm quá quen thuộc.
Hắn nghe được thanh âm người nọ chậm rãi đi tới chỗ mình, cuối cùng đứng bên cạnh mình, cúi người, gấm vóc màu đen kia cọ vào làn da hắn.
Sau đó có một đôi tay, nhẹ nhàng ôm hắn lên.
Khi đó Lục Chi Ngôn chỉ là một niên thiếu 14 tuổi, sau khi tao ngộ cảnh tượng sống chết trước mắt này, rốt cục khóc thành tiếng, ôm chặt lấy vai người nọ vừa khóc vừa hô, Huyền Lang Huyền Lang, ta sai rồi, ngươi không được bỏ ta lại một mình.
Bàn tay hơi chai vuốt ve phía sau lưng niên thiếu, nam tử hỏi, biết sai ở đâu?
Lục Chi Ngôn da mặt mỏng, thường ngày biết nhận sai cũng là hay lắm rồi, nhưng lúc này cái gì cũng chẳng thèm để tâm, thầm nghĩ muốn giữ lại người trước mặt mình, vội nói, Ta sau này sẽ không bao giờ cũng bọn họ chơi nữa, Huyền Lang, Huyền Lang, không được đi.
Nam tử trầm mặc một lúc lâu, nói, Ta không đi, ta ở đây.
Nghe tới đây, Tiên Nhân lấy tay chống cằm hỏi: "Cho nên người này ở lại?"
Lục Chi Ngôn cười khổ 1 tiếng, nói: "Y ở lại. Nhưng ta lại hy vọng nếu có thể đảo ngược thời gian lại ... Y nên vì giận ta mà bỏ đi thì tốt hơn."
Ngày đó đêm khuya, Huyền Lang mang theo Lục Chi Ngôn lặng yên lẻn vào Lục phủ. Người trong Lục phủ đã sớm an giấc, Lục Chi Ngôn đã dặn trước tên tiểu nô tài thân cận của mình, nếu có ai hỏi tới hắn, cứ nói là hắn đang nói bế quan luyện công, nên mới không khiến Lục gia kinh động.
Mắt cá chân của Lục Chi Ngôn sưng lên, đây là lúc Huyền Lang thay y phục cho hắn phát hiện được. Lục tiểu thiếu gia cẩn thận hồi tưởng, đánh giá là do cái tên tặc tử kia lúc đè hắn ngã xuống đất gây nên, tên kia sức lực rất lớn, lại ngay lúc kề cận cái chết, nên lúc hắn ngã trên mặt hắn thì không cảm thấy đau, ngược lại chỉ có phần lưng chạm đất là có chút tê dại, giờ phục hồi tinh thần lại, chỉ cảm thấy toàn bộ mắt cá chân đau đến lợi hại.
Thường ngày Lục Chi Ngôn khi luyện võ cũng khó tránh khỏi có vài vết trầy xước, nên trên người Huyền Lang thường xuyên mang theo mấy dược tan bầm. Y ngồi bên mép giường, kéo chân Lục Chi Ngôn đặt lên đùi mình, một tay đổ dược vào tay còn lại, trong lòng bàn tay chà xát, sau đó bắt đầu hướng tới vết bầm tím ngay cổ chân.
Lục Chi Ngôn thấy y cẩn thận như thế, liền luôn miệng đùa giỡn kêu đau, chỉ thấy Huyền Lang liếc mắt trừng hắn, lòng bàn tay thêm sức, Lục Chi Ngôn lập tức cảm mắt cá chân một trận đau nhức, chân trái dường như không còn là của mình nữa. Với đãi ngộ đâu chịu nổi này hắn đã lập tức mồ hôi lạnh túa ra, sắc mặt trắng bệch, Huyền Lang không đành lòng, liền buông tay đang cố sức đó, cẩn thận xoa bóp cho hắn, chỉ nói một tiếng, Giáo huấn.
Lục Chi Ngôn lập tức câm miệng, tựa ở đầu giường hưởng thụ.
Có lẽ vì hồi nãy phải chiến đấu, lúc này hắn rất mệt, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Chính trong lúc mơ hồ không rõ đó, hắn mơ hồ nhận ra có người nào đó kéo hắn vào trong lòng.
Sáng sớm ngày tiếp theo, bên giường lại trống không chẳng có chút dấu vết gì lưu lại, nhưng bên gối vẫn còn hơi ấm, hắn phát ngốc một hồi, bỗng nhiên cười.
Có thể xem đó là mối tình đầu của hắn.
Từ sau ngày đó, so với trước đã bắt đầu có chút khác biệt. Huyền Lang nghiêm khắc đã có thêm phần ôn nhu, còn Lục Chi Ngôn trở nên nghiêm túc chứa thêm sự luyến mộ.
Huyền Lang bắt đầu dạy Lục Chi Ngôn kiếm pháp.
Lục Chi Ngôn có thể nói là một thiên tài luyện võ, Huyền Lang chỉ cần làm mẫu 3 lần, hắn liền có thể nhớ kỹ trong lòng, từng bước làm đúng, học kiếm pháp rất nhanh, thế nhưng Lục gia đã từng có mấy đời làm danh tướng, mà Lục gia đại thiếu gia cũng là một danh tướng, nên cũng không tính là chuyện đáng ngạc nhiên gì. Thỉnh thoảng thời gian nhàn hạ, Huyền Lang hoặc là bồi hắn đi ăn mấy món ăn vặt kinh thành chẳng bao giờ chạm qua, hoặc là mang theo hắn đi xem hí khúc. Đến tận có một ngày, tại rừng trúc ở ngoại ô, Huyền Lang hỏi hắn, có nguyện ý cùng y đi Dương Châu không?
"Lúc y hỏi ta, ta rất mừng." Lục Chi Ngôn nói. "Lúc đó ngay dịp diễn ra đại hội võ lâm, Dương Châu có thể thấy rất nhiều kiếm hiệp mang theo binh khí. Ta bất quá chỉ mới ra giang hồ, đã có thể thắng liên tiếp 5 bàn, rốt cục lại thua dưới tay một đại đệ tử Thính Phong Đường đang nổi danh, nhưng cũng là cam bái hạ phong. Lúc đó ta từng cho rằng, mấy năm qua, chính mình cũng đã học được đến 6 thành võ công của Huyền Lang, nhưng đến tận khi nhìn thấy y tranh đấu, mới biết được, bất quá là người si nói mộng. Một mình y khiêu chiến thập đại cao thủ võ lâm, chưa phân được thắng bại, nhưng đến cuối cùng, ngay trước thắng thua thì y lại tự nguyện rời khỏi. Y chỉ nói, y không muốn làm võ lâm minh chủ."
"Ta cùng y ở Dương Châu thêm một hồi, lúc đó lại có người gây chuyện khiêu khích, bị Huyền Lang đánh đuổi đi. Sau đó ta nói muốn tới Giang Nam xem phong cảnh, y không phản đối gì, cùng nhau đi."
"Trước cứ cho rằng, hành hiệp trượng nghĩa là việc dễ dàng, lại không biết, khi ta cứu mấy người dân nữ mà không thể không giết bọn người bên tà giáo, thì phiền phức cũng từ đó mà theo tới." Lục Chi Ngôn nói tới đây lại ngừng 1 chút, thần sắc bất thiện rồi nói tiếp. "Ta giết 1 người, lại bị năm người kéo đến trả thù."
Tiên Nhân nhíu mày, hình như có không giải thích được, cắt đứt: "Vì sao y không giúp ngươi? Với năng lực của y, dù có 100 người, cũng có thắng không hề lo lắng gì mà."
Hắn lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Sau đó ta mới biết, nguyên lai y không thể giết người. Mà ta cũng không muốn tăng sát nghiệt, lúc đánh cho bọn chúng hôn mê xong, thì liền chạy tới phía Bắc, né tránh ở một trấn nhỏ hẻo lánh, cuối cùng cùng Huyền Lang vòng vèo một trận mới trở lại được kinh thành."
Đây là lần đầu tiên Lục Chi Ngôn xuất hành lâu đến thế, khiến phụ mẫu rất tưởng niệm. Người một nhà ăn xong cơm, Lục Chi Ngôn liền vội vã trở lại Bắc Sương, Huyền Lang là khách, lại là sư phụ của Lục Chi Ngôn, nên tất nhiên là cũng ở đó.
Huyền Lang đang chờ ở bên giường, hai người tâm ý tương thông, tai cận tứ chi kề, cùng nhau chìm vào giấc ngủ say.
Ngày hôm sau tỉnh lại, thì Huyền Lang đang múa kiếm tại Bắc viện, Lục Chi Ngôn thừa dịp đó muốn lén đến thành Tây, đến tiệm bánh bao Lý gia, mua bánh bao thịt mà Huyền Lang thích ăn để làm cho y vui vẻ. Thừa dịp người nọ hết sức chuyên chú, Lục tiểu thiếu gia liền chạy ra ngoài cửa.
Thành Tây và Thành Đông cách khá xa, người phú quý đâu ai nguyện ý đi bộ, nhưng với người tập võ thì bất quá chỉ có vài bước mà thôi, huống chi nhiều năm đi theo Huyền Lang như thế, tính công tử của Lục Chi Ngôn từ lâu đã bị cọ sát không còn một mảnh, cố tình không gọi hạ nhân mang kiệu, mà dùng vài chiêu khinh công đến đó, sau đó xuất hiện trước mắt dòng người dày đặc.
Tiệm bánh bao Lý gia đến giờ vẫn là sinh ý thịnh vượng, đặc biệt là canh giờ này, khá nhiều người ra mua bánh từ sớm. Lục Chi Ngôn đứng trong hàng người đợi, nhưng tâm tư đã bay về Lục gia từ lâu rồi.
Bỗng nhiên ở phía sau, có người vỗ vai hắn.
Hắn quay đầu, thấy được một nam tử trung niên mặc một đạo bào, tướng mạo trung hậu.
Đối phương nói, Vị thiếu gia này thân đầy hắc khí, thị điềm hung.
Hắn cười xì 1 tiếng, mấy tay lừa gạt này ở kinh thành khá nhiều, nên không để tâm, hắn khoát khoát tay, nói, Muốn kiếm tiền thì miễn.
Đối phương lại không nản, nhìn theo mắt của hắn, tự tiếu phi tiếu mà nói ra ngày sinh tháng đẻ của hắn.
Hắn không khỏi rùng mình trong lòng, cảnh giác hỏi, Sao ông biết.
Đạo trưởng không đáp, hỏi ngược lại, 5 năm trước, Lục thiếu gia từng có 1 kiếp nạn?
Đối phương nói đó là chuyện hắn gặp tặc tử ở nơi trăng hoa mấy năm trước, việc này, ngay cả người của Lục gia còn chưa biết. Hắn tâm phục khẩu phục, cung kính hướng đạo trưởng chấp tay chào, sau đó vội vã dẫn ông về Lục phủ.
"Huyền Lang y không hề biết gì cả." Lục Chi Ngôn nói vậy, ở chỗ sâu trong con ngươi đen rốt cục nổi lên gợn sóng. "Ta đi ra ngoài khá lâu, y chỉ an tĩnh ngồi trong phòng ngủ chờ ta, đến tận khi tên yêu đạo đó phá cửa xong vào --- y mới biết được, ta đang làm cái gì."
Tình cảnh đó, cũng chính là giấc mộng kéo dài nhiều năm qua của hắn.
Cái tên đạo trưởng kia vừa mở cửa trong nháy mắt liền hung hăng xé ra một phù chú đỏ đậm, biến thành lưỡi kiếm mỏng, đánh cho Huyền Lang không hề phòng bị đến thân hình bất ổn, phun ra một ngụm máu.
Lục tiểu thiếu gia lui ra phía sau! Đạo trưởng quát, Hãy để bần đạo thu tên yêu nghiệt này!
Yêu nghiệt? Nghe đến đó, Lục Chi Ngôn liền nhìn vào thân hình quen thuộc mặc áo đen kia dần toát ra khói đen nhè nhẹ, không khỏi giật mình. Hắn cứ tưởng rằng, mình ra ngoài vài năm hành tẩu giang hồ, mang về nhà thứ không sạch sẽ, nhưng không ngờ, cái thứ “không sạch sẽ” đó, lại chính là Huyền Lang.
Làm sao có thể tin được.
Làm sao có thể không tin?
Khí tức trong phòng áp bách hắn đến căng cứng cả người, nhưng hai chân lại run rẩy, cuối cùng quỳ rạp xuống bên cạnh góc tường.
Hắn không thể động đậy, chỉ có thể mở to mắt, quan chiến.
Gian nhà này mặc dù rộng rãi, dù sao cũng chỉ dùng để ngủ, vài chiêu đánh nhau, Huyền Lang bị trói buộc tay chân liền bị đạp vào bụng một phần, khiến y ôm ngực. Yêu phù vừa rồi không thể khinh thường được, dù cho 100 năm tu hành, cũng bị cho đạo phù đó đánh cho huyết khí bất ổn, xương sườn dường như cũng bị gãy hai cái.
Thanh niên trầm giọng chất vấn, Ta cùng đạo trưởng không oán không cừu, vì sao thu ta?
Đạo trưởng cười lạnh một tiếng, tàn độc nói, Ngươi là yêu, ta thu ngươi, bất quá là thay trời hành đạo. Nói xong, ông trong người lấy ra thêm vài phù chú.
Thanh niên thấy thế, con ngươi đen luôn luôn bình tĩnh lòe ra quang mang tàn độc! Y cầm ngân kiếm trong tay hướng thẳng đối phương, chỉ thấy kiếm khí lợi hại trực tiếp xuyên qua da thịt của đạo bào, trong vết thương sâu còn có thể nhìn thấy được xương, huyết nhục không rõ. Nhưng đạo trưởng lại bất vi sở động, lá bùa trong tay vung lên, bên chân thanh niên chợt xuất hiện vài vài đạo hắc ấn, bên huyền bào vang lên âm hưởng két két, toát ra một làn khói đen.
Thanh niên nói, Quả là bó chân bó tay. Dứt lời, nâng tay, từ ống tay áo chảy ra một dòng cát đen, chấm đất nhảy lên, hóa thành từng luồn điện mang bóng sói nhắm thẳng đến phía đạo trưởng!
Thuật trói buộc có thể trói buộc thân thể, nhưng không giới hạn được pháp thuật. Đối phương không khỏi hoảng hốt, vội vã lui về phía sau ba bước, phất trần (1) trong tay làm thành binh khí, nỗ lực đánh tan bóng sói tạo từ dòng cát đen. Bóng sói đó bị đánh tan ra, nhẹ nhàng xoay tròn quanh tay đạo trưởng, nhưng trong một giây sau, bỗng hóa thành một hắc lang hung ác độc địa không gì sánh được, lộ ra răng nanh nhọn, hướng thẳng cổ tay lão mà tới.
Đạo trưởng bất chấp tay trái hầu như bị cắn đứt, tay phải đưa vào áo, lấy ra một kim lô đặt ngay lòng bàn tay, hoa văn quỷ bí chợt tràn ngập khắp kim lô, còn bụng lô căng tròn, còn có khắc một đạo tự méo mó. Thấy đạo trưởng sắc mặt không thay đổi, trong miệng chợt niệm chú, bỗng nhiên bóng đen kia đình chỉ động tác, biến trở thành cát đen rồi bị thu lại vào trong kim lô.
Sắc mặt thanh niên kịch biến, ngân kiếm vừa rồi văng dính vào bên tường phát ra tiếng kêu ông ông, cuối cùng nghe thấy, lại là tiếng sói tru phẫn nộ. Ngân kiếm như bị cái gì đó tác động, giãy khỏi tường, thân kiếm nhắm ngay phía sau đạo trưởng, cố sức đâm tới.
Đạo trưởng bị kiềm hãm, ngực trái bị một kiếm xuyên qua, thân kiếm màu ngân xuất hiện máu người đỏ tươi, rơi xuống mặt đất phát ra âm hưởng quỷ dị, mùi máu tươi nhất thời tràn ngập toàn bộ trong phòng.
Sau đó, người vốn dĩ đã chết đi kia chợt giật giật cơ thể, tay trái đã bị chặt đứt đầu khớp xương vẫy phất trần hướng ra phía sau, lộ ra một thanh trường kiếm. Thân kiếm phát ra một tia sáng, sau đó tựa như một vật gì đó kéo lấy rồi hút vào trong kim lô, biến mất. Phất trần nhẹ nhàng vung lên, một tiếng vang, cây kiếm đó tựa như mất linh tính, biến thành sắt vụn, ném ngay trước mặt Lục Chi Ngôn.
Chỉ là một người bình thường, nhìn thấy việc khủng bố đến vậy, Lục Chi Ngôn hầu như chết ngất, chỉ có thể cắn chặt môi, mới có thể chống đỡ. Hắn muốn gọi Huyền Lang, mở miệng, nhưng lại chẳng thể phát ra tiếng nào.
Trên mặt thanh niên đã không có chút tia huyết sắc, trong nháy mắt đó, Lục Chi Ngôn có thể thấy rõ được y liếc mắt nhìn mình, con ngươi đen đang nhìn mình kia, tràn ngập tàn độc, phẫn nộ, thống khổ, oán hận và không cam lòng, hắn muốn chạy tới bảo vệ y, vuốt ve phần mi đang nhíu kia, thế nhưng trên người như có thứ vô hình gì đó đang áp chế khiến hắn ngay cả ngón tay cũng không thể động.
Đạo trưởng sờ sờ vết máu khóe miệng, cười nói, Yêu nghiệt, nên đưa tay chịu trói đi.
Huyền Lang thu hồi ánh mắt nhìn Lục Chi Ngôn, một lần nữa nhìn hoạt tử nhân trước mắt mình, mở hai tay, nói: Yêu đạo! Ta cả đời này chưa từng giết một ai! Hôm nay ngươi muốn thu ta, ta liền khiến ngươi không chết tử tế! Trọn đời không vào luân hồi!
Y cười, nhưng lại tựa như một lệ quỷ đòi nợ, trong phòng đột nhiên có một trận gió lạnh, thân hình thanh niên run lên, dĩ nhiên hóa thành một cỗ luồng khói đen lớn, không hề cố kỵ lướt qua ràng buộc trên mặt đất, thẳng kích đạo trưởng.
Đối phương run lên, kim lô trong tay lòe ra ánh sáng lạnh bất tường, như muốn thu cả làn khói đen kia.
Khói đen hóa lang, vượt qua kim lô, đồng quy vu tận mà cắn vào cái cổ không hề phòng bị của đối thủ, thấy máu bắt đầu vung ra, sa lạng mạnh mẽ cắt đứt xương dưới da thịt.
Ánh sáng lạnh chợt lóe, bóng sói tiêu thất.
Hoạt tử nhân vặn vặn cái cổ bị cắn gãy, nói, Châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình. Nói xong, lão đi ra phía trước, nhìn sàn nhà bị in dấu của thuật trói buộc.
Lúc này, trên mặt đất băng lãnh có một người đang nằm, chính là thanh niên huyền bào mới hóa thành sói đen kia.
Đạo trưởng cười lạnh một tiếng, lộ tay ra, bắt lấy nguyên thần của thanh niên luyện thành đan dược.
Sau đó, từ thi thể thanh niên thình lình xảy ra toát ra một dãy khói đen lượn lờ, mạnh mẽ từ ngũ quan đạo trưởng xâm lấn vào trong cơ thể. Đối phương không kịp phòng bị, trở tay không kịp, nhất thời thân hình chấn động, kim lô trong tay rơi trên mặt đất, nát bấy.
Tựa hồ là đột biến, đạo trưởng trở nên hoảng trương, lão đứng mạnh dậy, cũng không đi coi tử thi kia, như phát điên mà chạy ra cửa.
Lục Chi Ngôn lúc này mới có thể cử động được, hai chân run đến không thể đứng thẳng, hắn từng chút một, lấy tay chạm vào bên người thanh niên kia. Thanh niên đã chết, sắc mặt trắng xanh, con mắt nhắm chặt. Nhưng hắn vẫn không tin, đưa tay thăm dò, rốt cục nhịn không được, khóc lớn.
Ngay lúc đó, có một ánh sáng trắng chợt chui vào trong lòng bàn tay Lục Chi Ngôn, người trong lòng từng chút một thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành một con sói.
Nhìn mặt của con sói này, hắn có thể nhận ra đó chính là hắc lang khuyển mà trước kia Lục Chi Ngôn đã từng nuôi dưỡng, nhưng lại có chút khác biệt.
Huyền Lang, Huyền Lang, rõ ràng hắn nên biết, nên biết trước mới phải.
"Yêu đạo đó sau khi chạy khỏi nhà ta thì mất máu mà chết, chết bất đắc kỳ tử, trên người còn có dấu vết bị dã lang cắn xé, kinh thành đồn đãi nói có yêu đạo muốn bắt lấy Lang Vương để luyện đan, cuối cùng cũng chết dưới phù chú của chính mình." Lục Chi Ngô cười lạnh. "Thế nhưng vậy thì sao, Huyền Lang của ta vĩnh viễn bị chôn ở Bắc viện Lục gia, lúc chết còn mang theo oán niệm với ta. Y nghĩ, là ta tìm yêu đạo đó về thu y ..."
"Từ đêm ấy, ta luôn gặp ác mộng, trong mộng thấy, đều là ký ức của y. Đời trước, ta chỉ là một người phàm tục đê tiện, dùng năm mươi năm cùng y dây dưa, nhưng khi y bắt đầu động tình, lại phủi bước ra khỏi hồng trần. Y đau khổ đợi ta hơn 300 trăm năm, rốt cục ở kinh thành tìm được ta. Cũng thật không ngờ, lại sẽ có một ngày như thế."
"Tiên Nhân ngươi biết không, y cho ta trăm nghìn năm tu hành, khiến ta bất lão bất tử, trả thù cho sự tàn nhẫn của ta: nhất là nhẫn tâm bỏ y đi, hai là nhẫn tâm hạ thủ với y. Y khiến ta nếm trải cảm giác ái biệt ly mà không cầu được, khiến ta có được một thời gian vô tận, sống cùng đoạn ký ức đó."
Lục Chi Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới bóng đêm, sâu trong rừng, tựa như cất dấu thất vọng hoặc hy vọng.
"Thời gian không còn sớm nữa, cố sự đã xong, xin mời Tiên Quân trở về." Dứt lời, hắn buông ly rượu.
XXXXXXXXXXXXX
Sáng sớm, một thanh niên đi vào núi.
Bên cạnh chân núi cạnh Vân Tức Thành có một dòng suối nhỏ, thường ngày thanh niên đó thường múc nước ở đây.
Nhưng hôm nay lại có chút khác biệt, từ xa, hắn đã nhìn thấy có một cục tròn gì đó màu đen ở bên dòng suối. Đến gần nhìn, vừa đúng là một ấu lang (sói con).
Thanh niên chợt có một loại dự cảm, hắn nhanh bước chạy tới, sói con nghe được thanh âm, quay đầu lại, nhìn mặt mày này, rõ ràng giống y như hắc lang trước kia.
Thanh niên ngồi xổm xuống, vươn tay, muốn sờ đầu nó.
Sói con lại không muốn, cắn mạnh 1 cái, ngón tay liền chảy máu.
Nhưng hình như thanh niên không cảm giác đau, tay vẫn để đó, không tiếp tục vươn, cũng không thu lại, tùy ý để cho sói con cắn. Sói con thấy đối phương không có địch ý, cũng không cắn ngón tay hắn nữa, lùi đầu về phía sau, nhìn cái chân nhỏ bị thương của mình. Ngay chỗ giữa các ngón chân bị đường rách khá lớn dường như bị cái gì đó đâm trúng, khiến cho lông đen ngay chân chợt bị nhiễm đỏ.
Thanh niên thấy thế, lập tức xé mở tay áo chính mình, ôm lấy sói con đặt ở đầu gối mình, cầm vải bắt đầu băng bó.
Sói con lúc đầu còn giãy, bỗng nhiên cảm thấy đầu mình một mảng ẩm ướt, lạnh, ngẩng đầu nhìn, phát hiện người nọ nước mắt cứ không ngừng chảy xuống. Chẳng biết vì sao, nó ngừng giãy dụa động tác, an phận nằm trong lòng đối phương, để mặc cho hắn làm. Chờ khi băng bó xong rồi, thanh niên ôm lấy sói con, quên việc múc nước, từng bước đi về phía sườn núi.
Lại không hề biết, sói con đang nằm trong lòng hắn, trong ánh mắt của thú lại hiện ra một luồn quang mang quỷ dị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét