KIM TIÊU TỬU TỈNH HÀ XỬ
今宵酒醒何处
THÂM SƠN TẦM YÊN - 深山寻烟
Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, đoản văn, yêu tinh, HE.
Nhân vật: Kỷ Thịnh Tiêu x Cố Ôn Chước
EDITOR : MAI_KARI
BETA: KAORI0KAWA
=========
Ngày cuối tháng 4, Vân Tức Thành cũng như bình thường, trời rất mau sáng.
Giờ Dần vừa qua, thì Cố Ôn Chước ngủ không sâu bỗng cảm thấy có chút lạnh. Hắn mở mắt ra, mơ mơ hồ hồ thấy người vốn phải ngủ bên cạnh mình hiện tại đang ngồi ở mép giường mặc quần áo, rõ ràng là tư thái rón ra rón rén, chính vẫn phát ra âm hưởng tinh tế.
Cố Ôn Chước sửng sốt nửa ngày, mới nhớ ra lúc này đã là cuối tháng, mỗi khi tới dịp này, Kỷ Thịnh Tiêu sẽ ra ngoài cùng hồ bằng cẩu hữu tụ họp lại.
Muốn nói tới bằng hữu của Kỷ Thịnh Tiêu, họ cũng không phải người thường, trong đó có khuyển yêu hồ yêu ngư yêu, hết lần này tới lần khác đều hóa thành hình người, trốn ở trong cái trấn nhỏ này.
Mà Kỷ Thịnh Tiêu có thể kết bạn với một đám yêu tinh như thế, vì y cũng là một con xà tiên tu luyện 100 năm. Dựa theo lời y nói, vì muốn thành tiên, nên cơ bản y không muốn vào trần thế, chỉ vì Cố Ôn Chước đời trước đã cứu y 1 mạng, vì muốn báo ân, nên y tận lực bang trợ Cố Ôn Chước 1 đời.
Lúc đó khi Cố Ôn Chước nghe xong câu này, mặc dù không hiểu được kiếp trước mình đã làm gì, thế nhưng với một người làm việc bình thường như hắn, thì cũng không có gì là không tốt.
Gia đình của hắn hầu như đều ở kinh thành, là gia nghiệp nhuộm vải, truyền tới đời cha của Cố Ôn Chước, thì phường nhuộm ở kinh thành đã có danh tiếng khá tốt. Chỉ là Cố Ôn Chước ở trên có tới hai người ca ca, nghiệp này dù thế nào cũng không truyền tới được tay hắn, vì vậy hắn tới Vân Tức Thành, tự mình mở ra một phường nhuộm nhỏ.
Nhưng lúc trước khi ở nhà hắn chỉ học mấy cái da lông, dù là nhuộm vải hay là buôn bán. Khi Kỷ Thịnh Tiêu tới, hắn cũng vừa mới khai trương phường nhuộm không lâu, đang trong thời kỳ khó khăn, dù sao trong phường cũng không có gì đáng giá cả, nên cũng không sợ người nọ tham tài mà tới.
Nhưng Kỷ Thịnh Tiêu xác thực có bản lãnh, vừa tới không lâu, thì phường nhuộm dần dần có khởi sắc, không chỉ có mở rộng mặt tiền của cửa hàng, mà sinh ý càng thêm thịnh vượng.
5 năm qua, Cố Ôn Chước cũng có không ít tiền để dành. Hắn có thể dọn tới một tòa nhà khác lớn hơn để ở, nhưng hắn vẫn ở trong phòng nhỏ ở phía sau phường nhuộm, cũng không có dùng tiền hoang phí. Ở phía sau cửa hàng liên tiếp xây thêm phòng khách, phòng khách liên tiếp tới phòng ngủ. Trong phòng ngủ chỉ có một thay đổi, lúc đầu là phòng ngủ có 2 giường đơn, hôm nay lại thành ra một giường đôi lớn.
Kỷ Thịnh Tiêu lỗ tai rất thính, chút sau đã nhận ra có động tĩnh sau lưng --- Cố Ôn Chước dường như tỉnh. Xoay người, chỉ thấy người nọ mở to mắt, trên mặt ủ rũ nhàn nhạt. Y tưởng Cố Ôn Chước bị mình làm cho tỉnh, nên xin lỗi: "A Chước, ngươi ngủ thêm chút nữa đi, thời gian còn sớm, không cần để ý đến ta đâu."
"A, không sao, cũng đã tỉnh rồi."
Dứt lời, Cố Ôn Chước ngồi dậy, cầm lấy đai lưng trong tay Kỷ Thịnh Tiêu, cúi đầu mang giúp cho y. Sau đó để ý tới áo bào của Kỷ Thịnh Tiêu đang mặc, vừa lòng nói: "Vậy mới tốt chứ, đừng để cho bọn họ coi thường Cố phu nhân chứ."
Kỷ Thịnh Tiêu bật cười. Cố Ôn Chước rất thích chiếm tiện nghi của y, nhiều năm sống chung như vậy rồi, y cũng đã quen, nên không nói gì.
Cố Ôn Chước tiếp tục nói: "Hôm nay uống ít thôi, mấy tháng trước ngươi cao hứng uống tới lộ nguyên hình khiến cho Triệu cô nương đối diện sợ hãi đó."
Kỷ Thịnh Tiêu nhíu mi, nói: "Sao ta không nhớ việc này?"
Cố Ôn Chước liếc mắt nói: "Chuyện ngươi không nhớ còn nhiều lắm. Lần trước hồ yêu cõng người trở về nói ngươi suốt đường đi cứ hát vang mãi, khiến cho y mất mặt."
Kỷ Thịnh Tiêu đỏ cả mặt: "Được rồi được rồi, hôm nay ta uống ít một chút là được, đừng nói nữa."
Cố Ôn Chước cười nói: "Vậy rất tốt." Hắn xuống giường, đẩy Kỷ Thịnh Tiêu. "Đi nhanh đi, còn tiếp tục chần chứ, sẽ tới giờ Mẹo đó."
"Ừ, ta đi đây."
Cố Ôn Chước lên tiếng, nắm lấy Kỷ Thịnh Tiêu đã cao gần bằng hắn lại, hôn 1 cái, nói: "Chơi vui vẻ nhé."
Người nọ cười xoa tóc hắn, lập tức một trận gió thổi mạnh qua, khiến cho Cố Ôn Chước phải nhắm mắt lại.
Đến khi mở mắt ra, thì Kỷ Thịnh Tiêu đã không còn thấy bóng dáng.
Vân Tức Thành vào sáng sớm có chút lạnh, dù sao mùa xuân vẫn còn đang, chưa tới mùa hạ. Hắn mặc áo bào, xoay người lại tiến vào phòng trong, bắt đầu chuẩn bị sinh ý ngày mới.
Nếu nói tới phường nhuộm Ôn Trù, người trong Vân Tức Thành chẳng biết có bao nhiêu người mặc vải vóc xuất phát từ nơi đây nữa.
Chưởng quỹ Cố Ôn Chước, tướng mạo đường đường, đối xử với mọi người ôn hòa, khiến cho nhiều cô nương chưa xuất gia đều có ý. Còn người thường hay ở trong tiệm hỗ trợ, có người nói đó chính là vị biểu đệ của Cố Ôn Chước, Kỷ Thịnh Tiêu. Dung mạo mặc dù không bằng thiếu chủ Vân Tức Thành, nhưng cũng rất tuấn lãng, chỉ là biểu tình xa cách, khiến cho người ta không dám tiếp cận.
Hôm nay không có Kỷ Thịnh Tiêu hỗ trợ, Cố Ôn Chước tự mình đến thẳng mặt tiền cửa hàng. có cô nương là khách quen, đã sớm tới tiệm, còn dẫn theo một người nữa, liền hỏi: "Sao hôm nay có một mình Cố chưởng quỹ tọa trấn vậy?"
Cố Ôn Chước cười nói: "Biểu đệ ra ngoài cùng bằng hữu rồi."
Cô nương mặc áo lam nghe nói vậy, trong mắt mơ hồ có chút thất vọng, không ra tiếng mà đứng ngốc 1 bên lựa vải. Nhưng cô nương đi cùng lại nói: "Vậy Cố chưởng quỹ có thể nhìn giúp ta một cái không, vải màu nào thì hợp với ta?"
"Nguyện cống hiến sức lực." Dứt lời, Cố Ôn Chước đi tới bên cạnh nàng, nhìn lượt qua các khúc vải đang được bày ra, đủ màu sác, trong đó có một màu hồng. "Ta thấy tiểu thư thường ngày hay mặc y phục thiên về màu hồng, mà màu hồng này càng có thể tôn lên nét đẹp của tiểu thư. Tiểu thư thấy sao?"
Cô nương nghe hắn nói vậy, khuôn mặt chợt ửng đỏ, gật đầu để nha hoàn phía sau tiếp nhận phần tơ lụa đó. Bỗng nhiên nàng nhìn thấy gì đó, mừng rỡ hỏi: "Khúc vải này là mới nhuộm ra sao?"
Cố Ôn Chước có chút nghi hoặc, quay đầu nhìn theo ánh mắt của nàng.
Đó là một khúc vải có màu chàm, màu sắc phối đều, hoa văn trên đó vừa hợp, có thể xem là thượng phẩm. Chỉ là khúc vải này hắn không dự định bán. Chắc Hứa quản sư phó trông coi tác phường không biết, nên mới đem cùng với các khúc vải khác ôm ra từ tác phường.
Hắn nhanh chóng giải thích: "Xin lỗi, khúc vải này ta không bán, vừa rồi hạ nhân không biết nên mới đem ra trưng bày. Nếu tiểu thư thích, hôm na tôi có thể làm ra một khúc vải y như vậy đưa đến tận cửa, được không?"
May mà cô nương không có làm khó hắn, dưới kiến nghị cùng màu sắc mà chọn thêm vài khúc vải nữa, rồi cùng bạn mình rời đi.
Chân các nàng vừa bước ra, thì sắc mặt Cố Ôn Chước trong nháy mắt tối sầm.
Cô nương mặc y phục hồng kia chính là thiên kim phú thương, còn cô nương y phục lam lại là biểu muội bà con xa của Húc thân vương. Người trước là khách quen của Ôn Trù, người sau đã từng thấy trong bức họa mà bà mối mang tới đây, đối tượng chính là Kỷ Thịnh Tiêu, dường như thích y đã lâu, lại không quan tâm việc không môn đương hộ đối. Tất nhiên Kỷ Thịnh Tiêu với nàng vô ý, uyển chuyển cự tuyệt.
Kỳ thực việc bà mối tới cửa làm mai từ lâu đã có rồi, chỉ là dù cho hắn hay là Kỷ Thịnh Tiêu, thì đều bị Cố Ôn Chước khuyên trở về.
Hắn tự biết đời này không có khả năng cùng người khác ở một chỗ, cần gì phải làm lỡ chung thân đại sự cả đời cô nương người ta.
Còn Kỷ Thịnh Tiêu ...
Hắn quay đầu quan sát khúc vải màu chàm kia. Đó là mấy hôm trước hắn lén nhuộm ra, chính là muốn cho người đó một kinh hỉ.
Dù sao Kỷ Thịnh Tiêu có hắn cũng đủ rồi.
XXXXXXXXXXXX
Tựa như cảm giác được gì đó, Kỷ Thịnh Tiêu quay đầu, chợt thấy phía sau có hạ nhân đang bưng chén ngọc vội vã đi qua, nơi này là của đại Lang Vương, không phải phòng nhỏ phía sau phường nhuộm. Y không khỏi có chút hoảng hốt, trong lòng lại chợt ấm lên, thân thể vốn không có nhiệt độ chợt thấy ấm lên.
Hổ yêu ở bên cạnh thấy y không yên lòng, tay cầm ly rượu đụng phải bờ vai của y: "Thế nào, lại đang nghĩ tới vị kia nhà của ngươi sao?"
Kỷ Thịnh Tiêu không ngại đối phương trêu chọc, thản nhiên: "Ta chỉ lo lắng hắn đang bận rộn thế nào thôi."
"Huynh đệ à, ta đã nói ngươi rồi mà." Ngư tinh ngồi ở đối diện gắp món ăn, cũng lên tiếng. "Người này a, ngươi đã giúp hắn tới tận 4 kiếp rồi, ân cứu mạng, cũng nên sớm đã xóa bỏ rồi, vì sao ..."
Y nói: "Khác nhau."
"Vì sao?"
"Mấy kiếp trước, ta với y là thủ túc. Còn kiếp này, hắn là kết tóc chi thê của ta."
Cá tinh lắc đầu, nói: "Nhưng con người sống bất quá chỉ 100 năm thôi. Cầu Nại Hà uống 1 chén canh, quên hết tiền kiếp, với ngươi ... đến cuối cùng cũng là bi thương mà thôi."
Nhưng Kỷ Thịnh Tiêu nở nụ cười, uống ly rượu trắng, nói: "Vẫn có biện pháp."
Tựa như người nọ đã từng có biện pháp dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, tựa như người nọ đã từng có biện pháp đưa tên của y nhập vào gia phả, y cũng sẽ biện pháp, để đưa Cố Ôn Chước một đời này buộc bên cạnh y.
Duyên phận lúc ban đầu, là đương niên người nọ chuộc lấy y từ trong tay một gã thợ săn, mang về nhà nuôi dưỡng, y cũng không cảm kích, nằm trong góc chờ chết, cũng không nguyện để nhân loại cứu giúp. Hắn bất đắc dĩ, thả miếng noãn ngọc xuống đất, nửa đêm, y trong cơn ngủ say vô thức tìm kiếm ngọc bội kia mà dựa vào.
Một kiếp khác, người nọ là tướng quân, công danh hiển hách. Y ở trong phủ đệ của hắn sống 1 năm dưới hình xà, mãi cho đến lúc sau khi vết thương lành rồi thì đi thâm sơn tu hành, bất quá chỉ vài năm, khi trở về, thì đã có sự thay đổi lớn.
Y lao lực tâm cơ, rốt cục tìm được lão nhân trước đây đã từng thay tướng quân trông cửa phủ.
Lão nhân dùng đôi mắt đục nhìn y, tựa như đang nhìn 1 cố nhân, qua lúc lâu, lão đột nhiên nói: "Tướng quân ..." Lão vươn bàn tay run ra, chỉ về viễn phương. "Tướng quân, hắn, chết trận sa trường từ lâu rồi."
Kỷ Thịnh Tiêu ngẩn ra.
Nhân loại chính là yếu đuối như thế. Trên chiến trường đao kiếm vô tình, hàn quang bốn phía, chỉ là một ám khí nho nhỏ, là có thể đoạt tính mạng của 1 người rồi. Y thậm chí có thể nhìn thấy được người kia đột nhiên mở to mắt, ngã về phía trước phun ra ngụm máu, từ trên lưng ngựa ngã xuống.
Cuối cùng hắn nhìn thoáng qua bầu trời âm trầm, không có ánh sáng, sau đó có thuộc hạ chạy tới chỗ hắn, lấy vải bố che lại khuôn mặt kinh khủng của hắn, che khuất tầm nhìn của hắn. Máu chảy ra từ miệng vết thương thẫm ướt mảnh đất mà hắn đang nỗ lực bảo vệ, tứ chi co quắp, rốt cục không thể nhúc nhích được nữa.
Kỷ Thịnh Tiêu nhắm mắt lại. Trái tim vẫn treo ở không trung rốt cục rơi xuống, từng chút một, đông thành băng. Y còn nhớ rõ trước khi mình đi, người nọ mở lòng bàn tay y, đem một ngọc bội có sợi dây hồng, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay y, cười nói, nhớ kỹ trở về.
Y nghĩ người kia thực sự là vô liêm sỉ, sao có thể trước khi y báo ân, đã rời đi như thế.
Vì vậy y bắt đầu đi tìm.
Người nọ đã từng là thư sinh đầy bụng Kinh Thi, đã từng là kiếm hiệp chử rượu luận kiếm, đã từng là đạo sĩ, đã từng là thợ săn. Mỗi một kiếp, là một vóc người, tướng mạo, thanh âm, tính tình, đều không giống nhau, chỉ có khí tức trên người thủy chung chưa biến.
500 năm.
Y lần lượt nhìn người đó sinh ra, kết hôn, sinh tử, chết đi, mãi cho đến kiếp này, y rốt cục không muốn nhìn thấy hắn tiếp tục bước trên hoàng tuyền nữa.
Kỷ Thịnh Tiêu nghĩ, Cố Ôn Chước không có giống những người khác. Không phải là tướng quân anh dũng, không phải thư sinh nhiều tri thức, không phải kiếm hiệp trượng nghĩa, không phải đạo sĩ thanh cao, không phải là thợ săn ngay thẳng. Đối phương luôn luôn mang dáng dấp không sợ hãi, con ngươi đen thâm thúy, khóe miệng tiếu ý không thu, tựa như biết rất nhiều, cũng tựa như cái gì cũng không biết. Người nọ khiến cho y vui vẻ, khiến cho y tức giận, thừa dịp y ngủ say len lén hôn y, sẽ chú ý đến mùi phấn son khi y đi ngang qua thanh lâu, sẽ ở trong trời lạnh mà chạy khắp toàn thành mua một con gà nấu canh cho y.
Y dựa vào ấn tượng tìm được trước mộ phần tướng quân --- trải qua mấy trăm năm, chỗ này ngoại trừ cỏ dại mọc thành bụi, thì chẳng còn lại gì. Y đem ngọc bội chôn sâu dưới đất, rốt cuộc cũng đã trả xong ân cứu mạng, cũng đã trả xong phần ái tình này.
Sau đó, vào tối ngày hôm đó, Cố Ôn Chước len lén thả một khối ngọc vào trong lòng y.
Một khối ngọc trải qua bao đời dường như có linh tính, là noãn ngọc có khắc chữ Cố.
Khoản nợ của y và Cố Ôn Chước, đại khái vẫn chưa dứt.
XXXXXXXXXX
Sinh ý bận rộn suốt cả ngày, Cố Ôn Chước mệt tới nằm úp sấp. Thế nhưng Kỷ Thịnh Tiêu còn chưa về, hắn cũng không muốn 1 mình ngủ trước, ăn xong cơm, lui lên ghế vừa đọc sách vừa chờ.
Ước chừng giờ Tuất vừa qua khỏi không lâu sau, Cố Ôn Chước nghe được tiếng đập cửa, vì vậy vội vàng buông sách trong tay, đi ra mở cửa. Ngoài cửa vẫn là hồ yêu xui xẻo lần trước, mà người trên lưng y đã uống say tới mức chẳng biết gì nữa chính là Kỷ Thịnh Tiêu mới hồi sáng còn hứa hẹn với Cố Ôn Chước gì đó. Chỉ thấy sắc mặt y hồng, trên da xuất hiện lớp vây xanh lúc ẩn lúc hiện. Rõ ràng là thân người lạnh, nhưng cứ thích uống rượu, lần nào cũng uống tới rối tinh rối mù mới chịu về, có chút nào suy nghĩ tới người phải giúp y thu thập tàn cục hay không?
Nhưng thấy hồ yêu sắc mặt âm, giao Kỷ Thịnh Tiêu giao cho Cố Ôn Chước, sau đó "Phanh" 1 tiếng, biến mất trong đêm tối.
Cố Ôn Chước thở dài, nắm lấy xà tiên thần trí không rõ này quay về phòng. Muốn cho y uống chút trà để tỉnh rượu, lại không biết nên đút y thế nào, đơn giản là đưa y nằm lên giường, ngày mai tính tiếp.
Ngay lúc hắn đang thắt lưng của Kỷ Thịnh Tiêu, bỗng nhiên nghe được đối phương nhẹ nhàng gọi hắn 1 tiếng: "A Chước ..."
Cố Ôn Chước nói: "Sao thế?"
"Ta muốn ăn gà."
"..."
"..."
"... Đã canh này rồi, ta tìm đâu ra gà cho ngươi?"
Kỷ Thịnh Tiêu lặng yên một lúc lâu. Cố Ôn Chước đang cho rằng y chỉ đang nói mớ, chợt thấy Kỷ Thịnh Tiêu xoay mạnh người, đè hắn xuống, vẻ mặt ủy khuất nhìn hắn.
Cho nên mới nói uống rượu là không tốt, một Kỷ Thịnh Tiêu bình thường sao mà làm ra cái chuyện này chứ.
Cố Ôn Chước bất đắc dĩ nói: "Mà thôi mà thôi, sáng sớm mai ta đến đầu phố mua cho ngươi 1 con gà. Giờ cũng hơn nửa đêm rồi, đừng nháo loạn nữa, ngủ đi."
Người nọ nghe thấy lời này của hắn, quả thực an tĩnh lại, không hề nhúc nhích.
Cố Ôn Chước cũng có chút mệt mỏi, nhắm mắt lại nằm ở bên cạnh Kỷ Thịnh Tiêu, chậm rãi đi vào giấc mộng.
Nhưng mà đang trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hắn mơ mơ hồ hồ cảm giác được có một bàn tay ôm siết lấy thắt lưng của hắn.
Bên tai truyền đến tiếng thở dài thỏa mãn của người nọ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét