SINH NHẬT KHOÁI HOẠT
GREATID
PHẦN 1.1 ~~~ PHẦN 1.3
Editor : Mai_kari
Beta: Kaori0kawa
1.1 Trang Duật Tiêu
Phụ nữ là dạng động vật gì? Tôi không cách nào hình dung được cả.
Đã trải qua khá nhiều cuộc gặp gỡ, tôi mới dám nói lên vấn đề này.
Vi Quân là điển hình, khi cô ta phát hiện người mà tôi tưởng tượng đến khi tự sướng chính là anh ruột của tôi, (kỳ thực tôi chỉ là vừa gọi điện cho anh ấy vừa tự an ủi mà thôi, thành thật mà nói, cô ấy cũng chẳng có chứng cứ cụ thể gì cả), cô ta đã tát tôi 1 cái, phản ứng khá thú vị nhỉ, chí ít tôi cũng sửng sốt ba giây mới cười.
Còn cô ta? Ở ngay trước mặt tôi lần lượt cởi bỏ quần áo không còn một mảnh, sau đó cùng tôi ở ngay ban công làm tình.
Tôi phải nói, quá kích thích.
Tôi không phải không yêu phụ nữ, những đối tượng tôi hẹn hò đều là nữ cả.
Tôi đoán phụ nữ có lẽ mong muốn cái dạng bạch mã vương tử như tôi.
Thân không quá cao --- cỡ 1m85, thuộc dạng trung bình.
Cận thị --- có, hơn nữa còn mang gọng kính màu lam.
Thích cười là đặc điểm nổi bật của tôi, thích mặc T-shirt, ở trong trường thuộc đội bóng chuyền và đội bơi lội.
Đồng thời cũng không phải sinh viên chỉ biết học --- tôi có tiền lương, vì hiện tại là lập trình viên IT.
Bạn gái của tôi cũng không nhiều, cỡ nửa năm đổi 1 người.
Không có cách nào cả, đó không phải vấn đề của tôi, là do các cô gái ấy không chịu nổi tôi thôi.
---- Tôi rất muốn làm tình, nhưng mấy cô bạn gái của tôi lại thuộc dạng bé ngoan ở nhà.
Tôi chỉ ưa thích anh mà thôi, kể từ lúc tôi 17, anh 20.
Có một sáng chủ nhật, tôi vừa chơi 1 trận bóng rổ, đang tắm rửa trong phòng tắm.
Anh lơ ngơ mớ ngủ vào phòng tắm để đánh răng rửa mặt.
--- Anh nghĩ đều là con trai, hơn nữa còn là em trai ruột của anh.
Kết quả thì sao? Khi anh cần đi vệ sinh phải kéo quần xuống, thì tôi đã bắt đầu cương cứng.
Liền trong phòng tắm làm anh cả ngày, khiến anh không đứng dậy nỗi.
Tôi là động vật thuộc về dục vọng, tôi nghĩ anh không thể trách tôi.
Sau đó anh đương nhiên nói tôi là tên biến thái! Tôi nghĩ đây là sự thật được phát hiện quá trễ của 1 người quá trì độn như anh.
Chỉ là trước khi chuyện này xảy ra, thì anh luôn cho rằng tôi là đứa em ưu tú.
Haha! Tôi cũng muốn giấc mộng huyễn hoặc của anh có thể kéo dài thêm 1 chút.
Sau đó tôi có vô số bạn gái.
--- Kỳ thực cộng lại chỉ có 8 người thôi, từ năm tôi 16 tuổi, tôi đã bắt đầu cùng một đàn chị trong trường ở KTV bắt đầu "sờ soạn" nhau rồi. (Cái này là do chị ta cường bạo tôi trước! Tôi vốn không có ý đó!)
--- Đình Tiêu (người anh trai cực kỳ dễ thương của tôi) cảm thấy hành vi tương đối tởm,
Bất quá sự tình chính là như vậy, ai bảo anh cứ né tránh tôi hoài?
Nếu như không phải anh cứ trốn ở trường không chịu về nhà, tôi cũng không cần phải cùng nhiều người "tạp giao" như thế (cái này là do anh gọi)!
Tôi vì anh mà nhảy lên 3 lớp, còn thi vào trường học gần nhà.
Kết quả cùng năm đó anh lại ghi nguyện vọng khiến tôi cho bật ngửa, lại điền cái trường ở tận Đài Đông. (Tuy rằng anh nói cũng đúng! Trường ở Đài Bắc cũng chỉ có thể học trường tư, nhưng anh vẫn có thể thi lại nữa mà! Làm đàn em của tôi, tôi còn có thể bảo vệ anh mà!
Tôi ở chỗ này đương nhiên cần phải có người bổ khuyết chỗ trống cho tôi mà!
Nhưng tôi yêu nhất vẫn là anh, đặc biệt là anh trở về nhà, liền bị tôi cưỡng bức ngay trên xe,
Còn khiến anh kêu to, ngay cả cái xe du lịch mà chúng tôi nấp ở đó cũng thiếu chút nữa bị người ta phát hiện.
Tôi hầu như trả giá mọi thứ vì anh!
--- Khi cả người đang lên cao trào đến ngây người ---- còn bị anh hung hăng dùng máy chích điện được giấu trong người làm cho té xỉu!
Đánh cho tôi mặt sưng vù đến 3 tuần chưa tan, tôi vẫn không hối hận! (Tuy rằng anh nói tôi không chịu hối cãi, bướng đầu!)
Haizzz, có lẽ ngay cả người anh ruột yêu thương của tôi là cái dạng gì tôi cũng chẳng hình dung ra được!
30/02/2003, trời trong mây xanh.
1.2 Trang Đình Tiêu
"A Duật là đồ ngốc!"
Lúc khóc tôi cố nén âm thanh, không muốn để em ấy đang ngủ say nghe thấy được!
Em luôn dùng mấy cách rất quái dị để thu hút sự chú ý của tôi!
Bao gồm đạp hư quà sinh nhật mà tôi tặng --- vào năm em 18 tuổi.
Tuy rằng tôi giận, nhưng vẫn tặng quà cho em ấy, dù sao trong nhà này em cũng là người mà tôi yêu nhất.
Tôi tặng em một sợi dây chuyền, em rất vui, vừa nhìn là biết,
Nhưng không ngờ em lại cầm sợi dây chuyền đó lên bứt ra, còn bỏ vào nước.
Tôi, Trang Đình Tiêu, còn em trai tôi, là Trang Đình Duật.
Chúng tôi là hai người anh em khác nhau trời vực, em người cao to, khá anh tuấn, còn là hotboy trong trường.
Hơn nữa đầu óc của em từ nhỏ đã được dưỡng khá tốt, so với tôi nhỏ hơn 3 tuổi, vậy mà lại có thể học cùng năm với tôi, năm ấy em chỉ mới 9 tuổi.
Sau đó tuy rằng các thầy cô đều mong muốn em tiếp tục nhảy lớp, nhưng em lại không chịu nhảy nữa.
Chỉ nói phải cùng tôi vào cấp 2, cấp 3, rồi đại học.
Tôi thì sao? Cũng giống như toàn bộ phần đông học sinh khác, tôi là phải nỗ lực mới tới được trình độ ngày hôm nay.
Thậm chí ngay cả thi đại học cũng phải rất khổ cực mới có thể leo lên xe của trường công lập.
Ở Đài Đông tôi sống rất vui vẻ, ngoại trừ thỉnh thoảng sẽ rất nhớ A Duật.
Dù sao từ nhỏ đến lớn tôi cũng chưa rời xa em.
Tôi ngoại hình bình thường, chỉ cao 1m7, gầy teo, nho nhỏ, đầu húi cua, mang mắt kính gọng mỏng,
Là một người rất tầm thường.
Đặc biệt là khi đứng bên cạnh A Duật.
Em luôn nói: "Em chính là để tôn lên sự bình thường của anh nha! Em chính là người hợp với anh nhất."
Trước đây tôi luôn luôn vô thì vô khắc không muốn vượt qua em.
Còn bây giờ, cả hai chúng ta đều là năm thứ tư đại học, tôi rốt cục có cơ hội vượt qua em.
Nhưng tôi cũng không ngừng cầu xin ngày này đừng tới.
Em đã định trước sẽ không cách nào tốt nghiệp được, vì cũng đầu năm đó,
Em được bác sĩ chuẩn đoán là ung thư.
--- Nói đơn giản là bị Lymphoma (ung thư bạch hạch huyết/ ung thư hạch), sống không qua được tháng 4 năm nay --- hơn nữa cũng chính em nói cho tôi biết chuyện này.
Cũng là người đầu tiên nói tôi biết.
Chính em phát hiện sức khỏe có vấn đề, mới tới bệnh viện kiểm tra.
Cả nhà chắc chỉ có em hiểu rõ bệnh lymphoma là như thế nào, mà em nói muốn tới Đài Đông, ép tôi phải chăm sóc cho em.
Em chia tay với toàn bộ bạn gái hiện tại, cực kỳ nhanh, bao gồm cả cô bạn gái Vi Quân dây dưa không rõ từ năm 16 tuổi kia.
Lúc xuất hiện ở nhà ga, em còn mạnh mẽ kiên cường hơn tôi tưởng.
Hai mắt khóc tới đỏ hồng của tôi chẳng làm em lưu tâm, mà còn dựa vào đó trêu chọc tôi một trận.
Chúng tôi ở Đài Đông chẳng làm gì cả, ngoại trừ làm tình,
Em không ngừng ở trên người tôi đạt được khoái cảm của em.
Tôi lần đầu tiên càn rỡ để mặc em "xằng bậy", khóc, rên rỉ.
Tôi chỉ biết tôi mong rằng đây chỉ là trò đùa dai của em, cũng giống mấy trò đùa dai khác mà trước đây em hay làm với tôi.
Cha me tôi từ 2 tuần trước sau khi phát hiện A Duật tạm nghỉ học ở trường T, đã chạy tới tận Đài Đông.
Tôi cũng là tạm nghỉ học, bởi vì cũng trong tuần lễ đó, ở lớp hoá học hữu cơ của tôi, A Duật ngay tại lớp tôi lên cơn shock.
Tôi chỉ có thể đưa em về Đài Bắc, nhưng tôi đã không còn đủ dũng khí rời khỏi em.
Bởi vì tôi biết em bất kì lúc nào cũng có thể rời đi, sẽ không còn để ý tới sự vô tình của tôi với em nữa.
Em cầm theo laptop tới tận bệnh viện.
Em nói mình là bệnh nhân sướng nhất phòng bệnh này.
Mỗi ngày trêu chọc tôi mỗi trò, cùng với mấy cô gái khác nhau trên mạng nói chuyện phiếm, công bố hình của mình.
"Em dù sao cũng anh tuấn đến thế cơ mà! Sau này em không còn cơ hội để người khác nhìn thấy nữa, hiện tại phải tranh thủ cơ hội."
Cả nhà bởi vì cái chết của em đang tới gần, mà đều lâm vào tuyệt vọng.
Nếu như là trước kia, có lẽ tôi sẽ oán hận, vì sao không có ai chú ý tới tôi?
Còn tôi nữa mà! Tôi cũng là con của họ mà!
Hiện tại tôi lại chẳng thèm để ý, tôi chỉ hy vọng ông trời cho tôi nhiều thời gian hơn 1 chút,
Tôi không muốn A Duật rời khỏi tôi, tôi biết nếu có ai đã cho tôi tình yêu,
Thì A Duật là người duy nhất, cũng là người cho tôi một tình yêu toàn vẹn nhất.
1.3
Chúng tôi mặc dù không có ký tên vào văn kiện từ bỏ cấp cứu, thế nhưng A Duật lại từ chối tất cả cuộc giải phẫu.
"Cũng vô ích mà thôi," Em nói như thể đương nhiên.
Thế nhưng em là một bệnh nhân khá ngoan, bác sĩ giao phó gì em đều cố gắng hoàn thành.
Đương nhiên rồi! Hiện tại bác sĩ đều đã dặn chúng tôi, em muốn làm gì thì cứ để em làm.
"Vậy viết nhật ký đi!"
Tôi ngồi ở mép giường, A Duật rất tự nhiên dựa đầu vào ngực tôi.
Tôi không thể hiện sắc mặt gì, trái lại chỉ hy vọng,
Thời khắc này có thể kéo dài đến vĩnh viễn.
--- Biểu tình vui vẻ của em đã trở thành không phải lúc nào cũng có thể thấy được nữa rồi.
Sáng sớm, hầu như em cong cả người lại, dạ dày ép em phải nôn hết những gì có trong đó,
Mật, huyết, v.v... dù sao em cũng không thể ăn được gì nữa.
Chỉ có một chút nguyên bản vẫn còn lẫn trong dó, duy trì sinh mạng của em, chính là dịch thể.
Sắc mặt em rất tái nhợt, sự khinh khủng hiện rõ trong mắt em.
Nhìn tôi cẩn thận lau chùi uế vật mà em nôn ra, tôi thấy sự hoảng loạn trong em.
Nước mắt rơi xuống chỗ hỗn loạn đó, tôi ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc nức nở.
Còn A Duật lại rất mau trấn định, nhẹ nhàng giục tôi, muốn tôi làm một việc cho em, giúp em thay đồ.
--- Để dời đi sự chú ý của tôi.
Cha mẹ tôi đã không còn dũng khí để tới thăm đứa con thiên tài của họ nữa rồi.
Tuy rằng tôi nghĩ A Duật đang đối mặt với tử thần lúc này so với bất kì lúc nào khác càng thêm trí tuệ,
Tôi cũng nhờ sự cổ vũ của em mà không còn sợ hãi.
Nhưng vẫn còn một chuyện khiến bọn họ không cách nào tiếp nhận, giống như khi nói thẳng thắn báo cho bọn họ biết,
Mối quan hệ không đơn giản của tôi và A Duật.
"Đúng rồi! Em muốn lưu giữ lại truyện của chúng ta."
Kỳ thực người từ nhỏ hay viết nhật ký là tôi, nhưng từ lúc nhập viện,
A Duật mỗi ngày đều viết nhật ký.
Dùng một quyển lịch ngày để viết, mỗi ngày đều viết đầy cả tờ giấy, mỗi ngày là một tờ.
Cuối cùng dùng camera để chụp lại mặt của mình.
Tôi thì sao? Từ lúc em nhập viện, tôi đã không viết nhật ký tiếp, bởi vì không dám viết, bởi vì không biết phải viết gì.
"Em ở thiên đường nhất định rất nhớ anh."
A Duật có chút uể oải nhắm mắt lại, để tôi vuốt ve trán cùng của em.
Từ nhỏ đến lớn, chính là lúc này, khiến tôi nghĩ em rất giống một đứa nhỏ, rất dễ thương, rất ôn hòa.
"Sao em biết em sẽ lên thiên đường?"
Tôi hỏi em, một câu hỏi bất ôn bất hỏa, kỳ thực tôi không hề nghi ngờ em sẽ lên thiên đường.
Nếu như thật sự có thiên đường như người ta nói, vì em là một người thiện lương, địa ngục sẽ không lưu giữ em.
"Em không biết, thế nhưng em biết anh nhất định sẽ lên được thiên đường, nên em cũng muốn lên đó."
Em mở mắt ra, đem đầu vui vào đùi tôi, từ đó ngước lên nhìn tôi.
"Tuy rằng lần này em không thể đi cùng anh, thế nhưng anh phải chờ, không được chạy quá xa nhé."
Tôi lấy tay chắn lấy khuôn mặt em, bởi vì nước mắt của tôi đã tích tụ lên mu bàn tay tôi rồi.
"... Tốt! Vậy lúc em tới thì nhớ gọi điện báo cho anh biết!"
Tôi đang nói giỡn, thế nhưng khuôn mặt của em trong lòng bàn tay tôi lại ẩm ướt, nhu thuận gật đầu.
Tôi không muốn em đi --- từ nhỏ đến lớn, hầu như em không có chuyện gì là không đạt được.
Từ lúc chỉ mất 5 phút đã có thể lắp ráp xong một mô hình máy bay tinh xảo,
Đến chỉ cần 30 phút là có thể hoàn thành kiểm tra thực nghiệm hóa học cuối kỳ.
Nhưng lần này, tôi nghĩ em đã đá trúng đá tảng rồi, tôi không đành lòng để em rời xa tôi.
Tôi biết rất rõ, lúc này, em không đạt được.
"Vậy anh phải hứa với em ... Phải thay em đi tới Oxford học đó!"
Tôi trầm mặc, em cho tôi một đề khó.
"Còn phải tới công ty hiện tại của em đi làm, trở thành lập trình viên, giống như em!"
Vấn đề khó thứ hai, đó chính là nguyện vọng cả đời của tôi.
Qua đôi môi của em, tựa như một làn roi, đánh đến tôi máu thịt nhễ nhại.
"Được không?"
"Được."
Đó là lần đầu tiên tôi đồng ý, đồng ý đến tự nhiên như thế.
Tựa như những yêu cầu đó với tôi rất dễ.
Nhưng thực tế thì không phải, tuy rằng với A Duật mà nói, thì quả thật là dễ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét