Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

[ĐV] UTMYHT – PN Tiết thanh minh

NG THỊ MỸ CẢNH HƯ THIẾT

THÂM SƠN TẦM YÊN

PN TIẾT THANH MINH

EDITOR : MAI_KARI
BETA: KAORI0KAWA

Cách đó không xa ở dưới chân núi Vân Tức Thành, có một tiệm dược liệu lặng lẽ khai trương. Chưởng quỹ là một niên thiếu huyền sam, ánh mắt luôn luôn băng lãnh, khiến nhiều cô nương có ý cũng không dám tới biểu lộ. Tuy rằng chưởng quỹ không thích tiếp xúc với người, nhưng trong tiệm dược, lại luôn đông khách, có rất nhiều khách nhân quang cố tới. Trong tiệm còn có một người tế công (hỗ trợ), có người nói là bà con xa của chưởng quỹ, thường thường lên núi hái thuốc, buổi trưa trở về, giờ Tuất đóng quầy. Hai người họ cùng nhau về nhà.

Một sớm đầu tháng 4, khách quen Văn thiếu phu nhân vẫn thường lui tới đây bốc dược, lại thấy trên cửa đóng chặt, trên đó có dán bố cáo, nói là thanh minh đóng tiệm, chưởng quỹ muốn về kinh bái tổ. Vừa nhìn, nàng liền giật mình và có chút lo lắng, tiệm dược này quanh năm đều mở cửa, không ngờ thanh minh lại đóng cửa, nhưng bệnh thì không thể không uống thuốc, mà dược thì chỉ có tiệm này mới có.

Ở sát vách, phía sau có một tiệm điểm tâm, một nam tử mặc tử sam lộ đầu ra, nhìn thấy Văn thiếu phu nhân, lập tức mở miệng hỏi: "Sớm nha, Thiếu phu nhân, tới bốc thuốc sao?"

"Đúng vậy." Nàng nói. "Hôm qua ta vừa vặn uống xong hết dược, hôm nay định tới đây bốc vài thang, sao lại đúng lúc chưởng quỹ không có chứ."

"Đừng lo lắng." Nam tử kia cười cười, lùi đầu lại, không được chốc lát, trong tay liền mang theo một giấy dầu gói kỹ lưỡng dược đi ra, nói với đối phương: "Cái tên Lục Huyền Lang kia trước khi đi có dặn ta, nếu như thấy cô tới lấy dược thì đưa cái này cho cô đó."

Văn thiếu phu nhân liền lập tức tiếp nhận, phân lượng cùng số thang đều y như những lần trước, không khỏi vui vẻ nói: "A, Lục chưởng quỹ thực sự là người tốt, thật sự là rất đa tạ các ngươi!"

Nam tử phất tay, cười nói: "Đừng khách khí, hàng xóm láng giềng mà. Lục Huyền Lang vốn muốn đích thân hôm nay đưa cho cô, nhưng mai đã là thanh minh rồi, bọn họ phải nhanh chóng quay về kinh."

Nàng gật đầu: "Cũng đúng, tảo mộ không thể chậm trễ, cũng là do ta không nghĩ kỹ." Nàng lại nói. "Thế nhưng, Lục gia ở ở kinh thành, xa như thế, Lục chưởng quỹ cùng vị đường huynh của y sao lại chạy tới tận Vân Tức Thành mở tiệm dược thế?"

"Chuyện này ..." Nam tử nhìn một chút con đường dần dần nhiều người. "Chắc là có nguyên nhân gì đó chăng?"

XXXXXXXX

Suốt đường chạy một ngày đêm, Huyền Lang cùng Lục Chi Ngôn rốt cục đến được kinh thành.

300 năm qua đi, Lục gia vẫn ở đó, nhưng Lục lão gia tử cùng toàn bộ huynh đệ tỷ muội của Lục Chi Ngôn, từ lâu không chiến thắng được thời gian, dần nhắm mắt, rồi sau đó thi cốt chôn ở đất nâu, tên khắc vào linh bài.

Khi bọn họ lẻn vào linh đường, toàn bộ người Lục gia đang ngủ say.

200 năm trước, Lục Chi Ngôn cũng từng quay về đây. Lúc trước khi từ biệt với Lục gia, bước lên đường bắt đầu tìm kiếm Huyền Lang, đến tận một tối chợt tim hắn đập nhanh, khiến hắn mơ hồ cảm giác được có gì đó không ổn đang xảy ra, sau đó suốt đêm chạy về Lục gia, trong lúc vội vàng, chỉ kịp đến gặp mặt Lục lão gia tử lần cuối.

Có câu bất hiếu hữu tam, Lục Chi Ngôn một không nghe lời phụ mẫu ở lại Lục gia, hai không dương danh khắp nơi, ba không thành thân nối dõi tông đường.

Một bất hiếu tử như thế, với gia quy nghiêm khắc của Lục gia, là phải bị xóa tên khỏi gia phả. Nhưng Lục lão gia vẫn chịu đựng mấy nhàn ngôn toái ngữ, cố ý lưu lại tên của Lục Chi Ngôn, đem viết vào trong gia phả, đặt vào trong lòng, phù hộ cho hắn lưu lạc ở ngoài, không bị người khác lừa gạt khi dễ, sống tốt, ngày nào đó khi đứa yêu tử này muốn quay trở về nhà, thì cửa chính Lục gia vĩnh viễn mở rộng đón hắn.

Cũng đêm đó, hắn tinh tế đếm kỹ số tóc bạc tăng theo năm tháng của cha mình, đếm rồi lại đếm, rốt cục bỗng nhiên khóc ra tiếng.

Đời này có rất nhiều chuyện khiến hắn hối hận. Tỷ như khi còn trẻ hết sức lông bông đem thời gian lãng phí tại nơi trăng hoa, tỷ như trêu chọc yêu đạo gián tiếp hại chết Huyền Lang.

Mà chuyện này, cũng là một trong số đó.

Hắn nghĩ, nếu như thời gian có thể đưa cha hắn trở về, hắn nhất định sau này sẽ không tùy hứng nữa, sẽ trở thành một hiếu tử.

Huyền Lang dường như biết được tâm tư của hắn, y cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của Lục Chi Ngôn, đi tới trước linh bài, lấy xuống nén nhang châm lên 6 cây, 3 cây bỏ vào tay hắn, sau đó cùng hắn quỳ xuống. Cúi đầu, nhị bái, tam bái, cuối cùng là dập đầu.

Lục Chi Ngôn ra sức mà dập đầu, nên lúc ngẩng lên trán cũng ửng đỏ, đem nhang cắm vào lư, nói: "Cha, nương, nhi tử hôm nay rất hài lòng, thật sự. Huyền Lang là thê tử của con, tuy rằng chúng con không có hài tử, nhưng đường còn dài, có y cùng con, con sẽ không còn tịch mịch nữa." Dứt lời, viền mắt đỏ hồng, như là muốn khóc.

Huyền Lang đi qua bờ vai của hắn, nói: "Ngoan, ta ở đây."

Lục Chi Ngôn co rút mũi, buồn bã nói: "Ta không khóc."

"Hảo, không khóc." Y vuốt phía sau lưng của hắn, kéo hắn đi. "Đi thôi."

Cũng vừa qua giờ Sửu, còn cách hừng đông một khoảng thời gian, hai người đi dạo quanh Lục phủ, cuối cùng tới hậu viện phía Bắc.

Bài biện trong sân qua mấy trăm năm đã biến đổi khá nhiều. Bắc viện mà bọn họ thích luyện kiếm lúc trước, hạ nhân ở bên chân tường trồng thêm khá nhiều loại thực vật bình thường khác để trang trí. Còn chủ nhân Bắc Sương giờ đây, tựa hồ là một văn nhân, yêu thích hoa hoa thảo thảo, nên bốn tường đều có thực vật thiên kim khó cầu, trên vách tường cũng có vài hoa đằng leo lên. Lục Chi Ngôn có chút hiếu kỳ, nhìn quanh bốn phía, cuối cùng đem ánh mắt hướng về phía giữa sân --- nơi đó có một ụ đất, trải qua gió táp mưa sa nhiều năm, vẫn không hề bị thay đổi. Hắn đương nhiên nhớ kỹ, năm xưa khi mình mai táng Huyền Lang, chính là ở nơi đó.

Huyền Lang nhận thấy người trong lòng mình run lên, không khỏi ôm sát người nọ, để hắn cảm nhận được sự tồn tại của mình. Đáng tiếc Lục Chi Ngôn lại cứ nhìn ụ đất đó đến ngẩng người, y trêu chọc: "Ngươi nói qua nhiều năm thế rồi, nếu đào lên, không biết còn xương không ha?"

Đối phương hung hăng liếc mắt trừng y, sau đó mở miệng mà cắn vào phần cổ da thịt mềm mại của y. Huyền Lang hừ một tiếng, cũng không kêu đau, tùy ý để hắn cắn. Cuối cùng Lục Chi Ngôn như hết sức rồi, thả miệng ra, nhìn con ngươi đen của người nọ, hỏi: "Ngươi còn oán ta năm xưa trêu chọc yêu đạo trở về thu ngươi sao?"

Huyền Lang nghe vậy, có chút buồn cười, có khi nào chính mình hôm nay là niên thiếu, rõ ràng bây giờ mình mới là thiếu niên, thế mà những lời đối phương nói lại làm y cảm thấy người trong lòng mình đây mới thật sự chưa lớn?

Lục Chi Ngôn biết tâm của y là thế nào, nhưng lại thấy y không trả lời, tâm trạng hoảng loạn, nhanh chóng nắm lấy bờ vai của y hỏi lại 1 lần: "Ngươi, có phải ngươi còn hận ta không?"

Y thở dài, nhưng thấy đối phương lo lắng mà lại cảm thấy rất vui mừng, không đùa giỡn, nói: "Xuẩn đản, ta yêu ngươi."

Vừa nói xong, hai nửa môi liền bị Lục Chi Ngôn tiến đến hung hăng cắn lấy.

Giờ này khắc này, ngoài cửa Lục phủ, có người gõ cửa báo canh đi ngang qua, gõ đúng 5 tiếng trống. Ánh sáng mặt trời dần chiếu rọi, mang lại đại địa vạn vật một tầng vàng đầu tiên, một ngày mới lại bắt đầu.

PHIÊN NGOẠI HOÀN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét